*

*

18 tuổi, trượt đại học ( rỉ tai 182)


*

Gặp lại tình cũ ( bạn nữ hoàng tin đồn, Phần 18)


*

Pippi không muốn Lớn lên ( Pippi tất lâu năm , phần cuối)


*

Đoạn băng ghi âm thực sự ( Kỳ án ánh trăng, phần 33 )


Blog Radio - Em thân mến! vị đó là cuộc sống, em hãy dũng mãnh lên – đây chỉ với thất bại đầu đời thôi, em hãy khỏe mạnh đối diện với vượt qua nó! vị sau này cuộc sống đời thường còn nhiều thử thách và vấp váp váp lớn không dừng lại ở đó rất nhiều nhưng người ta vẫn phải vượt qua nó để cứng cáp và… để biết, bản thân còn hoàn toàn có thể vượt qua rất tương đối nhiều khó khăn trên tuyến đường đời. Một mai nhất định sẽ có những lúc nhìn lại em mong mỏi nói lời âm thầm cám ơn cuộc sống, cám ơn đều thất bại!Chỉ nên em giữ một niềm tin và biết rằng,em không thể cô đơn một trong những thất bại của mình, vẫn còn không ít người nồng hậu ở mặt em tôi! Blog Radio 246 như món đá quý nhỏ, lời share gửi tới những thí sinh không may mắn trượt đh trong kỳ thi vừa qua. Mặt em còn không ít người thân dành ý thức cho ta thì nguyên nhân ta không dành ý thức cho mình một lần nữa?

*

Nhẹ cất cánh như bong bóng...

Bạn đang xem: Trượt đại học đừng đánh mất niềm tin em nhé

Viết tặng chính tôi

Rớt đại học!

Cuộc sống quả thực không dễ dãi gì khi cha từ ấy xẩy ra trong đời. Với thật tồi tàn khi này lại chọn chính tôi mà rơi...

Cái đêm tối ấy khi tôi tắt đèn định đi ngủ thì Hải hotline báo bao gồm điểm thi, tôi hất tung dòng chăn đang nằm trên bạn mình vội vàng vàng bật cái PC vừa tắt từ thời điểm cách đây không lâu. Vào dân trí gõ 3 trường đoản cú Nguyễn Vân Anh, tôi lag mình vày điểm toán tôi phải chăng hơn ước ao đợi cùng càng đơ mình rộng khi tôi xếp đồ vật 2400 trong lúc chỉ tiêu ngôi trường là 2000. Đó là chưa nói đến điểm cộng mà tôi đã có được cộng điểm nào đâu. Tôi bàng hoàng, phần đa thứ xúc cảm trộn lẫn vào nhau, đánh đố nhau, cùng hưởng nhau làm tôi nhức nhói. Tưởng như một ai vô tình bóp nát trái tim tôi mà thực tế chỉ có bao gồm tôi sẽ bóp nó.

23h, tôi đau!

1 năm cố gắng nỗ lực không mệt mỏi, các giờ học liên tục trong số những tháng không chấm dứt nghỉ trong khi lấy mang vớ cả sức lực của một đứa 18 như tôi. Tôi đã nỗ lực hết sức vị tôi quyết trung ương hết mìnhnhưng lý do mọi sản phẩm công nghệ lại không được thường đáp xứng đáng? lý do mọi vật dụng xảy ra không áp theo 1 trình tự xúc tích và ngắn gọn nào cả? Tôi rớt. Ừ, tôi rớt rồi. Tôi phải đối mặt với gần như người, với mọi thứ ra làm sao đây?...

Thứ cảm giác đang chảy trong tôi hôm nay chỉ còn sót lại duy tuyệt nhất 1 vị… Đắng! Đắng ngắt như tách bóc cafe không con đường và không đá.

Bất giác smartphone rung... Là Thư - đứa bạn thân nhất của tôi suốt quãng đời học sinh. Tôi giơ tay định chùi vội dòng nước mắt đang lăn bên trên má, cơ mà tôi vẫn không khóc thì mang gì chùi. Nhấc sản phẩm công nghệ với giọng thông thường nhất bao gồm thể:

- Thư à! Tớ đây, sao điện thoại tư vấn vào ban đêm khuya vậy - lòng tôi âm ỉ chỉ chực chảy máu...

- Anh ơi, tớ đậu rồi. Mừng quá đi mất! Cậu là người trước tiên tớ đưa tin này đấy - Thư tíu tít, giọng xen lẫn 1 thú vui lớn.

- Ừ, chúc mừng cậu nghen - tôi vẫn đang núm bình tĩnh.

- Mà bên cạnh đó trường cậu chưa chào làng điểm thi nên không? lâu nhỉ! À mai rủ thêm Hải rồi bộ tía tụi bản thân đi nạp năng lượng bánh kẹp đi, tớ bao - sự hoan lạc lan truyền, căng mọng vào từng văn bản của Thư.

- Ừ! Thôi tớ đang ai oán ngủ, mai gặp.

Tôi cúp máy, gập fan xuống, nước mắt bước đầu lăn dài. Tôi khóc! gặm môi lại nấc từ bỏ cái vì chưng tôi không muốn ba bà mẹ tôi biết. Phần lớn chuyện đã trượt thoát ra khỏi tầm kiểm soát của tôi. đông đảo giấc mơ về 1 giảng đường tắt nghẽn trong cổ họng. Chưa bao giờ có 1 ai kia nói tôi rớt và thiết yếu tôi cũng từ nói với mình như vậy. Vậy mà...

Khi tôi mệt mỏi, lúc trong thiết yếu tôi đã giằng xé thì Hải gọi. Có lẽ rằng giờ Hải đã biết tôi rớt cơ mà không, biết trước cả tôi nữa kia. Tôi và Hải thi thuộc trường mà. Tôi lại gạt những làn nước đang lả chả rơi bên trên mặt, bật nắp điện thoại. Không nhằm tôi kịp lên tiếng Hải hỏi tôi, giọng không hề có chút an ủi nào:

- Ổn chưa?!

- Ổn. Tớ thì khi nào không ổn - tôi nhả từng từ bỏ được quấn dưới lớp vỏ thản nhiên khó phát hiện.

- Tớ đậu rồi - giọng Hải vẫn thông thường không chút cảm xúc buồn giỏi vui.

- Ừ, tớ biết. Cậu cùng Thư. Cả 2... Chúc mừng cậu - tôi ngập ngừng.

- Cậu khóc đi, Anh... - Hải xuống giọng - cậu chả trẻ trung và tràn đầy năng lượng như cậu suy nghĩ đâu - 1 giọng ấm, man mác buồn. Tôi cảm nhận được điều đó nhưng vẫn bướng bỉnh như cái bí quyết tôi thường thể hiện:

- Đừng suy nghĩ thế... Tớ ko yếu đuối... Tôi dừng bặt rồi âm thầm lặng lẽ khóc... Từng giọt nước rơi xuống thanh thanh nhưng bản thân này lại rất nặng nề nề.

Hải yên lặng cho đến khi tôi lên tiếng:

- Thôi cậu ngủ đi. Ngày mai... Ừm... Tớ không đến, cậu nói với Thư góp tớ.

Xem thêm:

*

Tôi bất thần cúp máy. Cùng tắt nguồn... Tôi đọc mình đề nghị 1 giấc ngủ dài để đủ dũng khí nói với ba mẹ. Rằng tôi đã rớt... Chả sao, tôi đồng ý điều đó vì bao gồm gượng ép vậy nào, bao gồm hoang đường chũm nào thì ngày mai xuất xắc ngày kiểu mốt hay đa số ngày sau tôi cũng đề nghị hiểu ra rằng mình đã rớt. Nước mắt, đôi lúc chỉ làm fan ta yếu hèn lòng hơn mà thôi.Tôi nỗ lực ngủ, cố gắng đem phần nhiều kí ức thời trước để xua đi cái cảm xúc bại trận.

***

Ngày xưa ngô nghê và hồn nhiên. Ngày xưa, tôi nam tính trong bộ áo dài. Ngày xưa, tôi và Hải gồm cùng một giấc mơ biến hóa IT. Ngày xưa, tôi cùng Thư hay cùng đạp bình thường trên 1 chiếc xe đạp điện đến ngôi trường dọc theo con đường đầy lá lâm vào hoàn cảnh mùa thu. Con đường với đa số quán cóc nhưng mà tụi con gái rất thích, 1 con phố dài lắm ngã tía thường mỉm cười cợt trước đông đảo trò điên khùng xua đuổi bắt nhau, bên nhau đội mưa hát ngêu nghêu của lũ học viên tinh nghịch. Con phố ấy giờ đồng hồ xa xôi lắm rồi, hun hút như loại cách tín đồ ta cố gọi quá khứ về…

Và thời xưa tôi và Thư gặp Hải, lần thứ nhất tại té ba, lúc trời bắt đầu rơi phần lớn hạt thứ nhất của mùa đông. Tôi bắt gặp hình hình ảnh 1 đấng mày râu ngố đã ngẩng mặt thăng thiên lấp liếm từng giọt nước thai bĩnh sẽ rơi, ngêu nghêu hát holding back the tears bởi thứ âm thanh la la, nhằm rồi bắt đầu 1 cảm xúc ngốc xít tuổi học trò… Thích 1-1 phương! thích đâu nhất thiết là phải nói ra thì cậu mới hiểu, Hải nhỉ? Nhưng gồm phải vì vậy mà các lần cậu có tác dụng trái tim tớ đau buốt? là lúc cậu xuất sắc bụng chìa cây cho dù về phía tớ, bảo tớ bít mưa về kẻo cảm ổm để cậu và Thư cùng nhau đi dưới trận mưa rào thoáng qua. Là lúc cậu gọi điện rủ tớ đi ăn kem nhưng lại nhớ “phải dắt Thư đi thuộc nhé!”. Cũng là khi cậu không chịu đựng giải bài toán cho tớ, cứ 1 mực xác định bài kia dễ tuy nhiên cậu luôn luôn làm tất cả bài toán Thư thấy khó.

***

Và còn từng nào cái thỉnh thoảng như vậy nhỉ?! Tớ ko nhớ nữa, có lẽ hiện nay tớ đang bận khóc Hải à.

Nước mắt lại đến… tất cả lẽ, tôi ganh tị cùng với Thư… Mà cũng có lẽ, tôi đã tự yêu mến hại chính mình…

Cứ thế, tôi ngủ thiếp đi… vài lần trong đêm giật mình tỉnh giấc, lại khóc. Rồi lại ngủ…

*

Hôm sau, khi tôi tỉnh giấc giấc là khi mẹ thân thiện an ủi tôi. Báo đã đăng list thí sinh thi điểm cao và không có tên tôi… Tôi xấu hổ, trùm bí mật chăn hồng. Mẹ lặng lẽ âm thầm ngồi kia như chừa sẵn đến tôi 1 cõi lòng để tôi chui tọt vào trong. Người mẹ tôi khi nào cũng nhân hậu đến vậy. Mà lại tôi bướng bỉnh chối từ trong tâm thức ấy… Khi đủ dũng cảm, tôi ngồi thẳng dậy cười với bà bầu 1 niềm vui méo mó và xấu xí nhất, tuy vậy lòng tôi nó man mác buồn. Tình thương là vô tận nhưng không bao giờ thừa thãi cả.

Tôi ngồi vô trong bàn ăn, cùng với tay lấy thìa định múc vào chén bát cháo lỏng nóng hổi mẹ làm bếp nhưng cha tôi bỗng dưng nhìn tôi, lộ 1 vẻ bế tắc rõ rệt:

- Đó là tất cả quyết trung khu của con sao?! – đôi mắt nhìn xuyên qua trái tim lẹo vá đang hổn hểnh bên trên ngực tôi. Để rồi đa số mảnh vá vơi vãi khắp nơi, trái tim tôi không thể là 1 khối nữa. Nó vỡ lẽ ra vào câu nói gồm phần hờ hững, tất cả phần trách móc kia. Tôi thả thìa, chạy ào lên phòng với khóc… Nước mắt giàn dụa. Tôi hẳn trông thê thảm lắm! bố cố ý hay vô tình cứa sâu vào nỗi nhức của tôi? Mà dù là thuộc tuýp nào đi chăng nữa, tôi cũng không trách ba, có chăng tôi chỉ trách bao gồm mình cơ mà thôi. Mang cho người mẹ tôi gõ cửa ngõ liên hồi, tôi vẫn chấp nhận cho tôi một mình. Tôi được bình yên vào thời gian này. Nắm lên, Vân Anh à! Tôi trường đoản cú nhủ với thiết yếu mình.

Mãi đến chiều, khi các thứ ổn định thỏa rộng trong mình, tôi xuất hiện sổ. Ngước mắt lên chú ý màn mưa đã giăng, hát ngêu nghêu holding back the tears theo cái phương pháp của Hải. Thanh thản hơn nhiều, khôn xiết nhiều.

“Khi ta stress đừng bắt phiên bản thân ta buộc phải gồng lên chịu đựng, ta cứ mang đến ta được thận trọng và rồi rất nhiều chuyện sẽ qua cấp tốc thôi” - Câu cửa miệng của chị tôi – tôi ghi nhớ về nó và mĩm cười cợt nhẹ. Từ khi nào sự thất bại biết giá tốt trị của nó? phù hợp đó là khi ta cứ đi trên tuyến phố mà ta lựa chọn? Tôi đã thi lại. 1 năm cho mong mơ đổi mới IT. 1 năm thì có là bao. Dẫu vậy quả thật, tôi vẫn còn đấy chưa thôi xót xa. Thua trận này nó cay đắng quá! Nó như 1 hạt mầm giết bị tiêu diệt sự đầy niềm tin tôi cố gắng ươm trong cả 1 ngày… Tôi ngắm nhìn và thưởng thức mưa cùng cũng khóc. Ừ, nước mắt đâu bao gồm cớ để hoàn thành lại… Thực sự, tôi bi thảm nhiều lắm. Nỗi bi tráng ấy xa xăm lắm…

***

Mẹ gõ cửa hotline tôi xuống ăn uống tối. Tiếng mẹ dịu và ấm tựa 1 trong tim rộng cùng sâu. Tôi mở cửa, không kìm lòng lại, ôm chị em khóc nức nở. Phút chốc ấy, bà mẹ im lặng. Rồi khi tôi phì cười, đầy đủ dũng khí để đối diện với ba, chị em xoa đầu trách tôi khờ. Tiếng chị em nói dịu dàng làm tôi nhàn rỗi hơn. Tôi xuống bếp. Và…ba tôi ngơi nghỉ đó. Cha không nói nhưng ánh nhìn ba không hề dễ chịu tẹo nào. Ánh mắt ấy có tác dụng tôi sợ…Cho đến về sau tôi new hiểu, tía làm vậy vày ba mong mỏi tôi mạnh mẽ hơn mà đối lập với cuộc sống, đặc biệt hơn là đối diện với thất bại. Tình cảm thỉnh thoảng không được thể hiện ra ngoài nhưng nó âm ỉ với sẽ cháy bùng lên khi nào cần đến. Cảm ơn cha tôi nhé!

Gia đình vẫn là 1 trong điểm tựa cần thiết trong cuộc sống. “Có gì đâu em. Bởi vì đó là cuộc sống. Quả cảm lên”- loại sms của chị ý tôi, tôi vẫn lưu giữ trong máy và tôi vẫn lưu giữ hoài… Tin nhắn trước tiên đến lúc tôi khởi động điện thoại. Sau đó, tin nhắn của Thư cùng Hải bè phái lượt kéo đến. Tôi hiểu, tôi không hề cô đơn trên cách đường khấp khểnh này. Nhưng, tôi cảm thấy không được tự tin để reply… Lại tắt nguồn…

Ngày hôm sau, Hải và Thư mang đến nhà. Tôi không gặp vì vì sao tôi đề xuất yên tĩnh… cả hai về trong góc nhìn buồn… Tôi xem qua khung cửa ngõ sổ. Cuộc sống là vậy, không tồn tại gì hoàn toản cả. Ví như 2 miếng tuyệt vời thì miếng sau cùng sẽ vỡ cùng không hoàn hảo.

Những bữa sau đó, tôi cố gắng thu dọn số đông thứ. Tôi loay hoay trong căn phòng nhỏ tuổi mãi, để ở đầu cuối quyết định túi ba lô về quê refresh lại phần lớn thứ.

*

Mẹ tiễn tôi đến bến tàu, ba thì vẫn cứng nhắc chọn phương pháp đi làm. 1 chuyến du ngoạn vội trong khá sương sớm rét lẽo…Tôi ôm mẹ, nấc lên 2 trường đoản cú xin lỗi rồi gấp vã lên tàu. Ngồi toa 2, ghế 5. Tôi dựa mình nhìn đôi mắt buồn của mẹ. Nước đôi mắt lăn dài…

Haizzz!!! –tiếng Thư vang lên từ sản phẩm ghế trước, nó nói nhanh:

-Cho tớ đi với nhé! –cười tươi rói.

Rồi ở kề bên Hải kéo mũ che kín mặt:

-Cả tớ nữa.

Tôi ngẩn ngơ. Rồi đâu đó, tiếng hát la lá theo bài xích hát xưa cũ vang lên… Tôi bình tâm nhìn Thư, tảo sang chau mày nhìn Hải. Hải đẩy mũ lên, khẽ nhìn tôi, giọng trầm:

-Ba cậu cho đàn tớ biết về chuyến hành trình này. Và tất yếu chả ai quăng quật cậu cơ hội này, đần độn ạh! Cậu ta mĩm cười…

-Ừ. Cậu tạo nên mọi người lo lắng nhiều rồi đấy. Nhất là cái fan cậu ưng ý í –Thư quay fan xuống, vẻ lo ngại dãn ra cùng cười khẽ đầy ẩn ý.

Tôi nghiêng fan ngã đầu vào tấm kiếng cửa sổ, nhìn dòng mặt đỏ của cậu ấy đang phản chiếu bên trên kiếng. Rồi tăng mạnh cánh cửa sang 1 bên. Gió lùa vào, đuối rượi… Ngọn gió của nhanh chóng mai thanh tịnh. Cất cánh trên gần như cánh lúa đang xẻ màu kim cương nhạt. Phía xa xa, vầng đỏ chói vẫn từ từ nhích những bước chân nhẹ nhàng cùng uyển đưa lên nền trời vào vắt. Rạng đông đến an ninh lạ… mọi thứ vẫn giỏi theo 1 nghĩa nào đó khi ta thất bại, chỉ bao gồm điều ta tất cả kịp nhấn ra hay là không mà thôi.

Tôi mở máy. điện thoại tư vấn cho mẹ, mang lại chị với cả cho ba, thông tin rằng tôi đang hạnh phúc và tôi sẽ thi lại. Cha thở dài nhắc tôi bắt buộc sống với niềm tin, mẹ cười vẫn bảo tôi khờ do mẹ luôn luôn tin tôi. Và chị, chị mắng tôi 1 trận vị làm tín đồ khác lo lắng. Tôi cười cợt nhẹ, nhằm mái tóc bay trong gió. Tôi biết Thư đang dần cười…

-Đóng cửa ngõ vào, cậu biết là tớ đang bé không? mà nếu có dựa đầu thì dựa vào vai tớ đây này - Hải nói cùng với khuôn mặt đỏ bừng đến khó khăn tả. Tôi chỉ biết cười trừ, đóng của lại. Ở sản phẩm ghế trên, Thư rung lắc đầu, giả vờ ho.

Tôi cười cợt tươi rói, uống chai nước khoáng lọc…

Mọi chuyện bỗng nhiên bay biến. Giống 1 bong bóng nước nhè vơi bay lên rất cao vậy…

Truyện ngắn của Di Thu

*

Nhóc ơi… anh cũng từng trượt đại học

Blog Việt - Đừng bi ai nữa nhé nhóc, anh cũng từng thi trượt đại học. Cơ mà anh hy vọng nhóc biết một điều trong ngẫu nhiên hoàn cảnh nào cũng không được thôi nuốm gắng, vày con bạn sinh ra là để cố gắng và hướng quan tâm đến và hành động của chính mình đến hầu như điều tươi sáng, xuất sắc đẹp. Mỗi lần thất bại anh đều cứng cáp và trẻ khỏe hơn, anh sẽ hối hả gạt quăng quật những bi thảm phiền vào kỷ niệm, xốc lại hành trang sẵn sàng cho một cuộc "chiến đấu" bắt đầu với ý chí với quyết trọng điểm gấp bội. Anh biết nhóc đã và đang dẹp bỏ những ưu phiền để chuẩn bị sẵn sàng cho một hành trình mới, chinh phục khó khăn test thách. Lạc quan và trẻ trung và tràn đầy năng lượng lên nha nhóc!

Có nhiều thời cơ khác vẫn ở phía trước, đại học chưa phải là tuyến đường duy nhất, càng không phải cứ học đại học xong, sự nghiệp của chính mình sẽ công thành danh toại. Hồi bé, anh cũng có những lưu ý đến giống những em bây giờ, thi trượt nên buồn phiền và cho rằng mình thiệt vô dụng…

Nhóc chú ý một điều nhé, không phải lúc nào cũng học hoàn thành đại học tập là đương nhiên kiếm được vấn đề làm để ổn định cuộc sống đâu. Những thách thức sau khi giỏi nghiệp ra ngôi trường kiếm việc làm new đáng ngại. Bây chừ có vô cùng nhiều anh chị tốt nghiệp đại học, dẫu vậy vẫn ko thể tìm được việc làm mang về thu nhập ổn định.

Khi tuyên chiến đối đầu với đông đảo khó khăn thách thức thay vì cạnh tranh trực tiếp, tinh quái có thể né tránh và đi vòng, tìm mọi yếu điểm của trở ngại mà "giải quyết". Ví dụ, cửa ngõ vào đại học một biện pháp trực diện vô cùng hẹp, thay vày việc nỗ lực thi đỗ bằng mọi giá trong khi công sức mình gồm hạn, ranh mãnh hãy vứt một chút thời gian để đi vòng bằng cách học trung cấp, cao đẳng rồi liên thông lên đại học, kia cũng là một trong những sự sàng lọc thông minh.

Vấn đề đặc biệt quan trọng là khi tham gia học - không duy nhất thiết cứ nên là đại học mình sẽ đón nhận những gì, cách biểu hiện học tập như vậy nào? Để những kiến thức học được góp mình đắc lực trong cuộc sống đời thường sau này. Học hành là cả một quy trình tích lũy kỹ năng một cách chắc chắn và kiên trì.

Bằng tốt nghiệp đại học không phải để trang trí, càng không hẳn là vật gì to tát để khẳng định giá trị của bé người. Có rất nhiều người giỏi nghiệp đại học ra trường đã không đáp ứng được yêu mong của công việc, theo lẽ thoải mái và tự nhiên họ cũng trở thành đào thải giả dụ không liên tiếp cố gắng. Chính vì vậy các em đừng quá thần tượng những người dân đang ngồi bên trên giảng con đường đại học, chúng ta là mọi người xuất sắc nhưng cuộc sống đời thường và thành công của con tình nhân cầu không chỉ giỏi là đủ.

Đừng tiến công mất niềm tin nha nhóc, nỗ lực lên và để ý đến tích cực lên nào. Đừng để những trở ngại tạm thời, hạ gục một giải pháp dễ dàng, anh biết những em là đa số "chiến binh" can trường cùng dũng cảm. Chúc các em dạn dĩ khỏe, may mắn !

• Blog Lê Sỹ Hào

Để những mẩu truyện và vai trung phong sự, làm phản hồi của chúng ta đến với các thính trả của Blog Radio tương tự như các siêng mụcđặc dung nhan khác của Blog Việt với Nhạc ViệtPlusbạn đừng quên duy nhất showroom email blogviet