Ca sĩ, và cũng là bác sĩ quân y Trung Chỉnh, là người thường đi lưu giữ diễn thông thường với Nhật trường – è cổ Thiện Thanh ở những tiền đồn vào những năm 1960. Trên lịch trình Asia, Trung Chỉnh đề cập lại rằng bao gồm một lần đi lưu giữ diễn xa thông thường với nhạc sĩ nai lưng Thiện Thanh sinh sống Qui Nhơn và dịch rời bằng phi cơ. Khi bay ngang qua Phan Thiết, là quê nhà của è Thiện Thanh, cũng là nơi mà nhạc sĩ được sinh ra, mập lên với lập gia đình tại đây. Trung Chỉnh thấy nai lưng Thiện Thanh chú ý xuống biển lớn xanh qua hành lang cửa số của phi cơ với nét mặt tư lự, một lúc tiếp nối thì lấy trong túi ra một cuốn sổ tay nhỏ để viết gấp vài dòng.Bạn sẽ xem: tình nhân tôi tôi mới quen nhưng mà thôi


*

Biển Phan Thiết năm 1967

Sau đó thì ca khúc Biển Mặn vẫn ra đời, mang rất nhiều suy tư về đời lính, về một vùng quê vẫn nuôi lớn fan nhạc sĩ tài hoa bởi muối biển cả mặn:

Tôi thức từng tối thơ ấu, mà nghe muối pha vào lòngMẹ là bà bầu trùng dương, gào than từ bến bãi trước ghềnh sauTuổi trời qua mau, gió biển cả mặn nuôi mập khôn tôiNên năm hăm mốt tuổi, tôi lấn sân vào quân độimà lòng thì không hề yêu thương ai.

Bạn đang xem: A road to wealth and happiness


*

*

Trong lời đề tựa của bài xích nhạc tờ xây dựng năm 1967, tác giả ghi mấy mẫu như sau, đã được ca sĩ Phương Dung đọc trước khi hát vào bản biển cả Mặn thu âm trước năm 75 (có sửa và loại bỏ đi vài chữ): “Tôi là 1 người quân nhân bộ binh 24 tuổi, 3 tháng quân trường, 4 năm chiến đấu, chưa lập gia đình nhưng mới có người yêu lúc vừa tái đăng tiến công giặc. Tôi chỉ muốn trả lời chung cho người hay nói: lý do tôi yêu cuộc sống chinh chiến như yêu thương chính bản thân tôi”.

Mời các bạn nghe lại phiên bản Phương Dung hát trước 75 gồm đọc đoạn này sinh hoạt đầu bài hát:

Click nhằm nghe ca sĩ Phương Dung hát trước năm 1975

Phần đề tựa này còn có chữ “tái đăng đánh giặc” rất có thể gây thắc mắc cho người nghe nhạc. Đây là chữ đã được thực hiện từ thời phong kiến. Lục lại cuốn Hương bao gồm Chỉ Nam xây dừng năm 1926, bao gồm định nghĩa như sau: quân nhân tái đăng là “lính thế” hoặc “lính mộ” đang mạn khóa rồi đầy đủ xin sinh sống lại lính.

Có thể hiểu kia là những người dân lính ko bắt buộc, nhưng lại xin sống lại liên tục tòng quân.


*

Thời điểm trằn Thiện Thanh viết ca khúc này, khoảng năm 1967, lúc ấy có lệnh tổng cổ vũ từng phần của chủ yếu phủ, luật pháp tuổi đăng bộ đội là từ 21 tuổi, do vậy trong bài xích hát có câu:

“Nên năm hăm kiểu mốt tuổi, tôi bước vào quân đội nhưng mà lòng thì chưa hề yêu ai”

Là một bạn lính đề xuất nhạc sĩ nai lưng Thiện Thanh thấu hiểu được tâm tư nguyện vọng đời lính. Bài bác hát Biển Mặn viết về một fan trai vào quân ngũ ở giới hạn tuổi 21 khi còn chưa xuất hiện người yêu, và mới chỉ quen một cô gái trên con đường hành quân, khi dừng chân trên vùng vừa thu nhận ở nơi bao gồm biển xanh với bóng dừa đổ nghiêng mặt bờ cát trắng:

Người yêu thương tôi, tôi new quen mà lại thôiLúc giới hạn quân trên vùng vừa tiếp thuVùng hoang vu nhẵn dừa bờ mèo gầyGió lên từng chiều vàng thanh nữ xõa tóc trên biển xanh

Sẽ có tương đối nhiều khán giả thuộc cầm cố hệ sau này không hiểu biết nghĩa của chữ “vùng tiếp thu” trong câu hát này. Câu hỏi “tiếp thu” trên mặt trận có hai trường hợp, kia là đơn vị chức năng A thu nhận “vùng hành quân” từ đơn vị B vừa tránh đi vị trí khác. Hoặc là đối kháng bị quân đội chỉ chiếm lại vùng bị địch chiếm phần giữ trước đó. Theo chân thành và ý nghĩa của bài hát hải dương Mặn này, anh bộ đội đã quen thuộc với người yêu lúc dừng quân trên vùng tiếp thu, nên rất có thể là trường thích hợp 1: đơn vị A kết nạp vùng từ đơn vị B. Còn trường hợp thiết bị 2 liên quan đến việc giao tranh kịch liệt tranh giành lãnh thổ phải khó hoàn toàn có thể “làm quen với người yêu” được.

Xem thêm: Khám Phá Hình Ảnh Của Các Hành Tinh Trong Hệ Mặt Trời ", Hệ Mặt Trời


*

Biển Phan Thiết năm 1967

Người yêu tôi hay khóc vào chiều mưaLúc màu xanh biển mặn đục dung nhan mâyBảo yêu anh em muốn chuyện song mìnhNhư blue color biển tình trong thời gian ngày trời xinh cực kỳ xinh.

Người đàn bà bé nhỏ lỡ yêu fan lính chiến chỉ sau thời gian ngắn ngủi chạm mặt nhau trên cách đường của fan chinh nhân, đàn bà lo nghĩ nhiều về tương lai mai sau, cần thường khóc vào chiều mưa lúc biển mặn đục sắc mây. Một khung cảnh buồn, nhưng mà cũng thiệt đẹp.


Phan Thiết năm 1965

Tôi cho lại đi, xa vắng vẻ đời tôi chiến chinh thọ dàiMiệt mài đường trai, vượt truông dài che khuất biển xanhĐẹp tựa vào tranh gót bùn lầy đến lúa thêm xanhTrong bao lần quân hành, tôi qua vùng thô cằn mồ hôi thành đại dương mặn bên trên môi.


Phan Thiết năm 1971 – rất đẹp tựa trong tranh

Trên mọi dặm ngôi trường dọc tổ quốc đẹp ngời hoa gấm như vào tranh vẽ, tín đồ chinh nhân nguyện dấn cách với gót chân bùn lầy, và mong mỏi rằng đồng lúa quê hương sẽ được vươn lên trong lặng bình. Giữa những lần quân hành gian lao vất vả, nghe mồ hôi mặn chát bên trên môi, anh bộ đội lại lưu giữ về vị muối đại dương của quê hương thời thơ ấu, rồi chợt phân biệt hương vị của quê hương vẫn còn ngấm đẫm trong mình mặc dù đã bí quyết xa vĩnh viễn mùa chinh chiến.


Phan Thiết năm 1967

Mời các bạn nghe lại ca khúc này qua giờ đồng hồ hát của chính tác giả Nhật ngôi trường trong công tác Asia số 2 năm 1993, khi ông vừa bắt đầu đặt chân được lên đất Hoa Kỳ:

Click để nghe Nhật ngôi trường hát

Tuy nhiên, với cảm thấy riêng của tín đồ viết, thì ca khúc này được ca sĩ Chế Linh hát thành công xuất sắc nhất, mời chúng ta nghe lại sau đây: