‹ Trước Chương 29 Chương 28 Chương 27 Chương 26 Chương 25 Chương 24 Chương 23 Chương 22 Chương 21 Chương trăng tròn Chương 19 Chương 18 Chương 17 Chương 16 Chương 15 Chương 14 Chương 13 Chương 12 Chương 11 Chương 10 Chương 9 Chương 8 Chương 7 Chương 6 Chương 5 Chương 4 Chương 3 Chương 2 Chương 1 Chương 79 Chương 78 Chương 77 Chương 76 Chương 75 Chương 74 Chương 73 Chương 72 Chương 71 Chương 70 Chương 69 Chương 68 Chương 67 Chương 66 Chương 65 Chương 64 Chương 63 Chương 62 Chương 61 Chương 60 Chương 59 Chương 58 Chương 57 Chương 56 Chương 55 Chương 54 Chương 53 Chương 52 Chương 51 Chương 50 Chương 49 Chương 48 Chương 47 Chương 46 Chương 45 Chương 44 Chương 43 Chương 42 Chương 41 Chương 40 Chương 39 Chương 38 Chương 37 Chương 36 Chương 35 Chương 34 Chương 33 Chương 32 Chương 31 Chương 30 Sau ›

Edit by Link

⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹⊰⊹

Hai người mỗi người kéo một cái vali rời khỏi dãy phòng học.

Bạn đang xem: Hậu đài của cô ấy tương đối cứng rắn

Sắc mặt Trịnh Lãng Yến vẫn tồn tại chút mất tự nhiên, người mẫu chân dài bước hết sức nhanh, sang một lát lại âm thầm thả chậm bước chân, mãi cho đến lúc Lâm Tiếu xua đuổi kịp, cùng cậu sánh bước.

"Vừa rồi cô..."

Lúc tới gần dòng Bentley ở kho bãi đậu xe, Trịnh Lãng Yến có chút tức bực cào cào tóc mình, trù trừ mở miệng. Chắc rằng vẫn chưa nghĩ tới tiếp theo sau nên nói loại gì buộc phải cậu hơi dứt lại. Tay cậu vẫn đặt tại sau gáy, cánh tay vừa vặn ngăn cách tầm mắt của Lâm Tiếu, bịt khuất một ít thẹn thùng hiếm bao gồm trên gương mặt tuấn tú của cậu.

Lâm Tiếu thu hồi tầm mắt, nhẹ giọng nói: "Trường học chúng tôi tương đối đặc biệt, hai chiếc phòng lau chùi ở lầu cha đều là phòng lau chùi và vệ sinh nữ, còn nhì phòng vệ sinh ở lầu hai hầu hết là phòng dọn dẹp nam. Biển hiệu phòng bên trái bị rơi dịp cuối kỳ, vẫn chưa lắp mẫu mới."

Động tác bên trên tay của phái nam sinh cao lớn trước mặt ngừng lại.

Trịnh Lãng Yến chậm rãi thả tay xuống.

Vừa rồi ví dụ cậu đã đi được nhìn loại phòng bên cần trước, bên kia chuẩn xác có ký kết hiệu phòng vệ sinh nữ đề xuất cậu bắt đầu chọn cái bên trái, trăm triệu lần lại không cho là tới...

Cái này cũng không nên trách cậu, cậu cũng không có học ở trường này.

Đi đến sát bên xe, Khổng Kỳ chủ động xuất hiện xe đến hai người.

Lúc đem tư trang hành lý đặt vào trong cốp sau, Lâm Tiếu nghe thấy Trịnh Lãng Yến khó chịu lẩm bẩm một câu: "Trường học tập này và đúng là phản nhân loại... Chuyển đi mới tốt."

Cô nghiêng đầu, chỉ thấy tầm dáng cúi thấp của thiếu thốn niên.

Khổng Kỳ vẫn mang dáng vóc nho nhã lễ độ như cũ, nghe vậy nghiêng đầu hỏi: "Cái gì cơ?"

Hai fan đều ko trả lời, Lâm Tiếu chủ động nói quý phái chuyện khác: "Vừa rồi... Ko có gì chứ?"

Khổng Kỳ lắc đầu: "Không gồm chuyện gì, đã giải quyết xong rồi."

Anh ngồi vào địa điểm lái, khởi cồn xe, hỏi đàn họ: "Tất cả đều suôn sẻ sao?"

Lâm Tiếu sự phản xạ có điều kiện nhìn phái nam sinh ở kề bên một chút, cậu quay đầu sang một bên nhìn ra bên ngoài cửa sổ, khuôn mặt chiếu vào trên cửa sổ xe, rất có thể thấy chi tiết rõ ràng, mắt đen hơi trầm xuống.

"Ừm, cậu ấy thoáng mẫu đã tìm được em."

Trịnh Lãng Yến nghe vậy, bao gồm chút cực nhọc tin quay đầu nhìn thanh nữ sinh mặt cạnh. Khuôn mặt thanh lệ, ánh nhìn hời hợt, dáng vẻ nhu thuận lại nói dối vị cậu.

Cũng chưa hẳn ngoan ngoãn như vẻ bề ngoài nha. Băn khoăn vì sao, trong tâm địa Trịnh tiểu thiếu thốn gia cảm thấy thăng bằng một chút.

...

Quãng con đường từ Diệc Thành đến thành phố B cũng mất khoảng nửa giờ.

Khổng Kỳ lái xe siêu ổn định, thỉnh phảng phất lại xem qua kính chiếu hậu chat chit với hai bạn phía sau.

"Đợi lát nữa anh chuyển hai đứa mang lại trường học báo cáo trước."

Lâm Tiếu ngồi trực tiếp một chút, đáp lại: "Được, cảm ơn."

Trên môi mỏng dính của Khổng Kỳ treo niềm vui yếu ớt, ánh nhìn anh chuyển đến trên fan Trịnh Lãng Yến.

"A Yến, làm phiền em rồi, tất cả tiết học tập lại buộc phải đi theo góp anh một chuyến."

Lâm Tiếu nghe vậy, xoay đầu nhìn phái mạnh sinh vẫn luôn nhìn không tính cửa sổ. Cậu xin phép nghỉ hay là... Cúp học?

Trịnh Lãng Yến tịch thu ánh mắt, phục hồi lại tầm dáng thờ ơ trước kia: "Không bao gồm gì."

Lâm Tiếu quay đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ.

Trong tiết trời tháng chín, dải cây xanh hai bên đường lập cập lùi lại phía sau, tay lái lao vùn vụt đưa cô ra khỏi nơi cô vẫn sống từ nhỏ. Từ bỏ trong hành lang cửa số trong suốt, cô thấy được thần sắc đẹp không rõ ràng của mình, phái nam sinh sau sống lưng thì chậm rãi rũ đầu xuống.

Trôi qua mấy giây, người kề bên lại lầm bẩm một câu: "Tôi không có tiết."

Lúc nói câu này, phái mạnh sinh lập cập ngẩng đầu lên, liếc nhìn hành lang cửa số phía cô một chút.

Ngay sau đó.

Một giây,

Hai giây,

Ba giây.

Xem thêm: Cách Nhập Công Thức Trong Excel 2016, Cách Nhập Công Thức Trong Excel

Xuyên qua cửa ngõ kính trong suốt, cô thấy rõ vẻ khía cạnh phiền não của cậu, cậu giơ tay sâu sắc chỉnh tóc, tiếp nối lại lần nửa xoay đầu nhìn ra phía bên ngoài cửa sổ.

Khóe môi Lâm Tiếu như tất cả như ko cong cong.

Một chút lo ngại lúc tách đi cũng tản ra ko ít.

...

Thành phố B đối với Diệc thành thật sự là thành phố lớn tiến bộ hóa, từ các kiến trúc và dự án công trình cơ sở là rất có thể nhìn ra.

Xe vững đá quý dừng trước cổng cao trung thuộc đại học ngoại ngữ XX, con đường lối kiến trúc Châu Âu, trước cổng dùng hoa tươi bày ra huy hiệu trường.

Khổng Kỳ tháo dây an toàn, cụ lấy hai chiếc hộp màu sắc xám nhạt ở ghế ngồi lái phụ gửi tới: "Đây là đồng phục, còn tồn tại cả giày."

Lâm Tiếu đưa tay nhận, đặt chung một địa điểm với túi quà mà lại Đan Tử Huy đưa.

"Đợi chút nữa em đi cố đồng phục trước, sau đó chúng ta đi làm giấy tờ thủ tục nhập học."

Mở hộp ra, phía bên trong là tía bộ đồng phục được xếp chỉnh tề. Đồng phục theo phong thái nước Anh, váy đầm ngắn ca-rô có bố màu xám trắng đen đan xen, kết hợp với một mẫu áo sơ ngươi ngắn tay, vớ màu đen dài mang lại gối, còn tồn tại cả nơ thắt cùng màu. Quan sát xuống một chút ít nữa là giày da đầu tròn màu đen.

Lâm Tiếu nhếch môi, liếc ánh mắt chữ diện tích lớn "Nhất trung Diệc Thành" in sau đồng phục. Phong thái vẽ này thật sự có chênh lệch vượt lớn.

Cô rũ mắt đáp: "Được, cảm ơn."

Xuống xe, vào tay Lâm Tiếu ôm hai dòng hộp, không có tay trống. Trong những lúc do dự, cô thấy Trịnh Lãng Yến sẽ lấy một chiếc vali xuống. Cơ hội cậu giơ tay ao ước lấy chiếc thứ hai, Lâm Tiếu chóng vánh mở miệng.

"Cái đó phải mang lại nhà."

Trịnh Lãng Yến nửa khom người, nghiêng góc nhìn qua.

Lâm Tiếu siết chặt dòng hộp trong ngực, nói tiếp: "Không đề xuất lấy xuống."

Khổng Kỳ vừa nhấn điện thoại, vẻ mặt tất cả chút nghiêm túc.

Trịnh Lãng Yến đứng bên cạnh cô, cất giọng nói với Khổng Kỳ, thanh âm lành lạnh lẽo điềm tĩnh: "Nếu công ty anh có việc thì cứ đi đi, em sẽ đưa cô ấy đi báo danh."

Khổng Kỳ đo đắn một chút, gật đầu: "Lâm Tiếu, A Yến thuộc khóa với em, cũng thân thuộc với ngôi trường học, nhằm cậu ấy dẫn em đi trước được không?"

"Không sao, anh đi làm việc đi."

Lâm Tiếu vẫn ko thể tự nhiên thích ứng với lời khách khí của anh.

"Có vấn đề gì thì gọi điện thoại cho anh. Gồm số của anh rồi chứ?"

Lâm Tiếu thuận theo gật đầu.

"Buổi tối anh tới đón em."

"Được."

Ngay sau đó là một hồi trầm mặc.

Lâm Tiếu cắm môi dưới, nhận thấy Khổng Kỳ ngơi nghỉ đối diện chậm rì rì giơ tay lên, xong một chút, sau cuối tay anh rơi vào cảnh bả vai cô, vỗ dịu hai cái.

"Từ từ vẫn quen."

Sự luống cuống của cô rất nhiều cũng lộ ra.

...

Đưa góc nhìn xe tránh xa, phái nam sinh ở bên cạnh trầm phải chăng mở lời: "Vào thôi."

Cao trung ngoại ngữ tp B có lịch sử dân tộc vô thuộc xa xưa, gần lâu năm bằng lịch sự Đại học ngoại ngữ, là vì trong nước và ngoại trừ nước góp vốn làm, chịu đựng sự tác động của hai nhiều loại văn hóa, độc nhất là phong cách nước Anh bên ngoài.

Trịnh Lãng lặng đẩy vali màu sắc lam nhạt của cô, một đường mang cô đến khu vực bên trái tầng một.

"Đây là phòng thay áo quần nữ lớp mười một, cậu đi nỗ lực đồng phục trước đi."

Lâm Tiếu nhìn hộ gia đình đối xứng bên cạnh, quay đầu hỏi: "Còn bên kia thì sao? Đó là chống thay áo xống nam sao?"

"Đương nhiên. Chưa phải trường học nào thì cũng phản thế giới như thế." Trịnh Lãng Yến mỉm cười khẽ một tiếng, rút cuộc trên khía cạnh cũng treo lại vẻ mặt bất đề xuất đời, "Tôi mang lại phòng giáo vụ giải pháp xử lý thủ tục."