Hôm nay mình reviews đến các bạn thi khúc “Có lúc nào Em Hỏi” của Thi sĩ Duyên Anh với Nhạc sĩ Phạm Duy.

Bạn đang xem: Lời Bài Hát Hãy Trả Lời Em

Thi sĩ Duyên Anh (1935-1997) tên thật là Vũ Mộng Long, những cây viết hiệu không giống là Thương Sinh, Mõ Báo, Thập Nguyên, Vạn Tóc Mai, Lệnh hồ Xung, Thái Anh, Nã Cẩu, phòng bếp Nhỏ, bếp Phụ cùng Độc Ngữ. Ông sinh ngày 16 mon 8 năm 1935 tại làng Tường An, thị trấn Vũ Thư, tỉnh Thái Bình. Ông học tiểu học cùng trung học tập ở tỉnh thái bình và Hà Nội. Ông là công ty văn, công ty báo, công ty thơ chuyển động ở miền nam bộ Việt phái nam trước năm 1975 cùng ở hải ngoại sau năm 1981.

Năm 1954, ông thiên di vào Nam với từng làm cho đủ nghề: phân phối thuốc đánh đông mãi võ, theo đoàn cải lương lưu giữ diễn, quảng cáo đến gánh xiếc rong, giữ xe đạp điện hội chợ, dạy dỗ kèm, dạy lũ ghi ta, dạy sáo.

Năm 1960, được sự nâng đỡ tận tình ở trong nhà văn Nguyễn táo tợn Côn, Duyên Anh bắt đầu sự nghiệp văn chương và lừng danh ngay với thành tựu đầu tay Hoa Thiên Lý. Tiếp theo sau đó là một loạt Thằng Côn, Thằng Vũ, nhỏ Thúy…. Viết về đông đảo kỷ niệm thơ dại tại miền quê Bắc Việt, giọng văn tha thiết, nhẹ nhàng cùng tình cảm.

" data-medium-file="https://24game.vn.files.wordpress.com/2016/02/duyenanh9.jpg?w=214" data-large-file="https://24game.vn.files.wordpress.com/2016/02/duyenanh9.jpg?w=450" src="https://24game.vn.files.wordpress.com/2016/02/duyenanh9.jpg?w=474" alt="Thi sĩ Duyên Anh." class="size-full wp-image-146514" srcset="https://24game.vn.files.wordpress.com/2016/02/duyenanh9.jpg 450w, https://24game.vn.files.wordpress.com/2016/02/duyenanh9.jpg?w=107 107w, https://24game.vn.files.wordpress.com/2016/02/duyenanh9.jpg?w=214 214w" sizes="(max-width: 450px) 100vw, 450px" />Thi sĩ Duyên Anh.Sau đó ông đổi mới một cam kết giả, công ty bút, chủ báo, giám đốc nhà xuất bản. Duyên Anh đã cộng tác với hầu như những tờ báo bự ở miền nam trước năm 1975 như:Xây Dựng, Sống, chính Luận, Công Luận, con Ong, Tuổi Ngọc…

Có một dạo, Duyên Anh hay viết về giới giang hồ, lớp bụi đời trong xóm hội trước năm 1975. Trong thành phầm của Duyên Anh ca tụng lối sống phóng khoáng, bất đề nghị đời của người trẻ tuổi bị thuyệt vọng trong cuộc sống. Mặc dù vẫn ngấm đậm một tính giải pháp nghĩa khí và những nhân thứ của Duyên Anh đều sẵn sàng chuẩn bị chết bởi tình nghĩa và thương hiệu của mình. Ngoại trừ ra, ông cũng viết nhiều truyện ngắn cùng truyện dài mang lại thiếu nhi.

Sau biến chuyển cố 30 tháng 4, 1975, cùng rất Doãn Quốc Sĩ, Dương Nghiễm Mậu, Nhã Ca, Phan Nhật Nam, Thanh chổ chính giữa Tuyền, Duyên Anh bị liệt danh là một trong trong 10 nghệ sĩ nêu danh là “Những tên Biệt Kích của chủ Nghĩa Thực Dân bắt đầu Trên phương diện Trận văn hóa truyền thống – tư Tưởng” và công trình bị cấm lưu lại hành.

Ngày 8 tháng bốn năm 1976, Duyên Anh bị tóm gọn đi tù tôn tạo trong Chiến dịch bắt âm nhạc sĩ miền nam bộ (tháng 4, 1976). Sau thời điểm ra khỏi trại cải tạo vào thời điểm tháng 11 năm1981 ông vượt biên đến Malaysia. Mon 10 năm 1983 Duyên Anh sang định cư tại Pháp. Một trong những tác phẩm ông viết sống Hải ngoại được dịch ra tiếng nước ngoài và dựng thành phim, như Đồi FanTa, Một bạn Nga ở sử dụng Gòn. Thời hạn này, ông cũng đều có viết thơ và soạn nhạc.

Năm 1985, ông bước đầu cộng tác cùng với tờ ngày này và trở thành trong những cây cây viết trụ cột của báo này.

Gần như có hai con người trái lập trong ông. Một Duyên Anh nhà văn có lối viết nhẹ nhàng, vào sáng, mơ mộng, đầy ấp tình người. Và một Duyên Anh bên báo ngổ ngáo, tai tiếng, lắm quân thù với những nội dung bài viết sống sượng với cay độc. Ông được review là một công ty văn, công ty báo có chỗ đứng cao trong văn học nghệ thuật Việt Nam, sức sáng chế dồi dào: 34 năm cầm cây viết với 101 tác phẩm.

Sử gia Piere Chaunu, giáo sư đh Sorbonne, đánh giá thi sĩ Duyên Anh chẳng hầu như ông là “một bên thơ lớn”, mà lại ông còn là “vinh quang của quốc gia”.

Ngày 6 tháng hai năm 1997, Thi sĩ Duyên Anh mất vì bệnh xơ gan trên Paris, Pháp.

Thi phẩm “Có lúc nào Em Hỏi” (Thi sĩ Duyên Anh)

Có bao giờ em hỏiQuê mùi hương mình sinh sống đâuCó bao giườ em đợiTháng mấy trời mưa ngâuCó bao giờ em nóiLời tự tình ca daoCó bao giờ em gọiHồn ta về với nhau

Mùi mùi hương nào gợi nhớVườn trăng thoảng mùi hương cauCon diều hâu đòi gióGửi nhạc sáo lên caoNhịp võng trưa mùa hạNgày xưa ru ngày sauThi ca vào sữa lúaTiểu thuyết bên trên lụa đào

Em, khi nào em khócNgơ ngác vì chiêm baoChưa kịp mê tam cúcXuân hồng sẽ trôi mauChưa kịp hôn môi tếtTháng giêng son phấn sầuBấy giờ đồng hồ em new biếtEm đã bị tiêu diệt từ lâu

Thi khúc “Có khi nào Em Hỏi” (Nhạc sĩ Phạm Duy)

Có lúc nào em hỏi quê hương mình nghỉ ngơi đâu?Có khi nào em chờ tháng mấy trời mưa ngâu?Có lúc nào em nói câu tình tự ca daoCó lúc nào em gọi hồn ta về với nhauMùi hương nào gợi ghi nhớ vườn trăng thoảng mùi hương cauCon diều nâu theo gió gợi nhạc sáo lên caoNhịp võng trưa mùa hạ ngày xưa ru ngày sauThi ca vào sữa lúa đái thuyết trên lụa đàoCó bao giờ em hỏi quê nhà mình nghỉ ngơi đâu?Có khi nào em đợi tháng mấy trời mưa ngâu?Có lúc nào em nói câu tình tự ca daoCó bao giờ em hotline hồn ta về cùng với nhauEm bao giờ em khóc, ngơ ngác chuyện chiêm baoChưa kịp mê tam cúc, xuân hồng vẫn trôi mauChưa kịp hôn môi Tết, tháng giêng son phấn sầuBây tiếng em bắt đầu biết, em đã chết từ lâuEm đã bị tiêu diệt từ lâuChết từ bỏ lâu…

Dưới trên đây mình bao gồm bài:

– DUYÊN ANH, ANH LÀ AI?

Cùng với 2 clips thi khúc “Có lúc nào Em Hỏi” bởi hai ca sĩ nai lưng Thái Hòa với Quang Tuấn diễn xướng để chúng ta tiện việc xem thêm và thưởng thức.

Mời các bạn.

Túy Phượng

(Theo Wikipedia)

DUYÊN ANH, ANH LÀ AI?

(Huỳnh Phan Anh)

Duyên Anh tên thật là Vũ Mộng Long như chủ yếu ông đang không ngần ngại cam kết kèm theo cây viết hiệu của mình. Ông sinh năm 1935 tại Thị làng mạc Thái Bình, tuy nhiên theo lời ông, lại được khai là đẻ sinh sống làng ngôi trường An là quê phụ thân của ông, thuộc thị trấn Vũ Tiên, Thái Bình. Thiết yếu vùng quê nhà Thái Bình này đã mở ra phẩm trường đoản cú thuật…

Vùng quê nhà đó đã có được dựng lại, đẹp mắt hơn bao giờ hết, trong bộ trường thiên tiểu thuyết mang tên VẺ BUỒN TỈNH LỴ.

Ông đang theo học các trường. Trong thời điểm tiểu học, ông ko học hết niên học tại 1 trường nào vày cứ yêu cầu đổi trường theo sự di dịch của cha. Chỉ có năm lớp ba (Élémentaire), năm 1942, ông bắt đầu được học trọn niên khóa ở trường Phụ Dực. Hầu hết ngày tại đây đã nhằm lại các kỷ niệm, rất nhiều kỷ niệm bàng bạc trong số truyện ngắn đầu tay của ông (Khúc Rẽ Cuộc Đời, Hoa Thiên Lý) trong số tác phẩm tự thuật (Trường Cũ) cũng tương tự trong các tác phẩm viết sống ngôi thứ bố (Vẻ bi hùng Tỉnh Lỵ, Tuổi Mười Ba…) Nếu mỗi người viết văn hầu như đã trải qua 1 đoạn đời hay một kinh nghiệm nền tảng mai trên đây không xong xuôi ám hình ảnh có thể nói rằng thơ ấu sống trong form cảnh buồn thiu của tỉnh giấc lỵ chính là hình hình ảnh đậm đà nhất, gần gũi nhất của tác phẩm tương tự như của trung khu hồn Duyên Anh.

“Năm sau tôi vứt trường Bà Sơ. Tuy thế vừa học trường tiểu học thị xã được hai tháng thì đơn vị tôi dọn về huyện lỵ Phụ Dực. Thị trấn lỵ thiệt nghèo nàn. Quanh thành quan tiền huyện, dây bìm leo kín. Hầu như mái nhà tranh, hầu hết ngọn đèn dầu với tiếng trống trên chòi canh buồn làm thế nào ấy. Ngôi trường thị trấn của tôi buồn hơn”

Đời sống huyện lỵ thật túng bấn và duy nhất là thật bi tráng tẻ đã khiến cho ông một bối cảnh, một màu sắc tâm hồn. Đời sống đó, vẻ buồn này đã dạy đến ông những bài học kinh nghiệm mơ mộng đầu tiên, những bài học kinh nghiệm mai đây còn tiếp tục in sâu vào trung tâm hồn ông, còn tiếp tục bàng bạc trong cống phẩm ông, một phương pháp nào đó, nó lộ diện cho ông phần đông cánh cửa, những chân trời. Vẻ bi lụy Tỉnh Lỵ đang cống hiến cho người đọc phần nhiều trang sách đẹp tuyệt vời nhất của Duyên Anh, số đông trang sách có tác dụng sống lại một vùng trời quê nhà quen thuộc, một quãng đời với những giấc mơ và phần lớn rung động tuyệt vời và hoàn hảo nhất của trung ương hồn tuổi nhỏ:

“Mùa hạ trong năm này thật ai oán tẻ. Hoa phượng vẫn nở… nhưng lại màu hoa không rực rỡ. Tại học tập trò vẫn nghỉ học trước hè, nghỉ từ thời điểm tháng ba bị tiêu diệt đói. Chủng loại ve sầu khóc nhè mỏi mồm cũng chẳng ai thèm cảm xúc. Có lẽ rằng mùa hạ sang năm sẽ ảm đạm tẻ hơn. Côn hồi tưởng những mùa hè năm xưa mà lại thương tiếc”.

“Hai đứa trẻ mong mỏi đợi thầy bọn chúng nó trở về Thái, Thầy chúng, vững chắc chắn, đang chở về những mộng cầu ấp đầy những nhỏ mắt chúng. Nhì đứa trẻ em thị xã không muốn âm thầm sống trong dòng đai bình thản. Nó mong mỏi thoát ra. Nỗi ước mong của chúng bộc lộ rõ rệt. Hiện thời mới đúng vào lúc khung cảnh cảnh ai oán nản của tỉnh giấc lỵ không thích phù hợp với chúng nó”.

Phải chăng đoạn đời đó, vẻ bi quan đó đã khiến cho Duyên Anh một ngòi bút thơ mộng?

Năm 1944 Duyên Anh rời thị trấn lỵ Phụ Dực, về thị xóm Thái Bình.

1945, tận mắt chứng kiến cảnh chết đói tháng tía Ất Dậu, cảnh Nhật hòn đảo chánh Pháp rồi cuộc tổng khởi nghĩa. Như từng nào đứa trẻ mập lên trong cao trào cách mạng, Duyên Anh đã là một trong nhi đồng chống Pháp, biết thù hận Pháp gây chiến sinh hoạt Nam bộ và đang tham gia giải pháp mạng một bí quyết hồn nhiên, phấn khởi. Phần nhiều cuốn chuyện Thằng Vũ, Thằng Côn, con Thúy đã có tác dụng sống lại giai đoạn lịch sử dân tộc này với phần đa nhân vật dụng thuộc tầm tuổi của chủ yếu Duyên Anh thời bấy tiếng (lên 9, lên 10…) vẫn sống, đã cảm giác bằng tất cả tâm hồn thơ ngây trong trong cả của chúng, như bên văn Mai Thảo đã nói:

“… Những vụ việc của nhân loại và làng mạc hội fan lớn như đổi dời, biện pháp mạng đói kém, mất mùa, chân phù lính Tàu, cùng lưỡi lê Nhật, hết thảy đầy đủ được nhìn, sống, dìm thức, phán đoán, tiếp thu bởi những trái tim lên mười. Qua mẫu lăng kính luân lý, đạo đức phơi cun cút hồn nhiên, trong ráng và đôn hậu độc nhất vô nhị của tuổi thơ”.

1946, khi Pháp tạo chiến sinh sống Hà Nội, Duyên Anh tản cư về chi phí Hải cùng theo học tập trường huyện.

1947, đậu Sơ học ngã túc và học Thành bình thường ở Trình Phố thuộc loài kiến Xương (quê mùi hương của Trương Quỳnh Như)

1948, về quê nhà tại Trường An. Trốn nhà đi làm việc liên lạc viên cho bộ đội một năm. Sau đó lại trở về Trường An.

1959, Pháp chiếm Thái Bình. Hồi cư về thị xã. Chứng kiến cảnh càn quét của bộ đội viễn chinh Pháp. Học tập trung học tập Tỉnh.

1952, lên Hà Nội, học tập Trung học đệ nhị cấp, Duyên Anh học mang đến năm 1954 thì vào Nam sau thời điểm đã trở về thái bình sống cha tháng trong một không khí giải phóng tiếp thu. Ông thiên cư vào Saigon một mình. Sống vô tích sự tại nhà Hát Tây. Ông đã lưu lại những thời buổi này trong Áp tè Thư, những ngày đầy thơ mộng cùng hồn nhiên của thời new lớn mặc dù những trở ngại về thứ chất. Chủ yếu trong quy trình tiến độ này, Duyên Anh vứt học vày không được ai chu cấp.

Đến giữa năm 1955, ông lên Ban Mê Thuột xuyên ngày hạ cây, cưa ngắn, xẻ nhỏ, gánh ra thị xã chào bán để mưu sanh. Nhưng thực tế ông theo đảng Duy Tân lên đó mưu chống chính phủ Ngô Đình Diệm (Ảo vọng tuổi trẻ) chủ yếu ông đã có lần thú thật về chuyện đi làm “cách mạng” này, là “đói vượt theo bừa và 1 phần cũng bởi vì mơ mộng tuổi vừa khủng mà”, quá nửa năm làm chiến sĩ cách mạng bất đắc dĩ, ông trường đoản cú thấy ko đẹp bởi nhân vật dụng Dũng trong đái thuyết Đoạn hay của tốt nhất Linh, bắt buộc bỏ về Saigon, sống nhờ trên kho chứa đồ cũ của hãng dệt ở quốc lộ Trần Hưng Đạo, kế tiếp sống dựa vào với một người các bạn làm cán cỗ chấm công. Ông đang kể lại những thời nay trong hồi ký “Làm Báo”:

“Chúng tôi sống sống ngoại ô Hòa Hưng vào một buôn bản điếm tồi tệ. Thôn điếm thấp rộng mặt con đường cả thước. Lên xuống giống hệt leo thang. Căn nhà mướn của một me tây lụp xụp. Mái lá. Vào tối chuột khiêu vũ. Cạnh nhà gồm con lạch tung ra cống thành phố. Thuở ấy quân nhân viễn chinh Pháp chưa chịu đựng về nước. Làng điếm tấp nập. Đêm nào thì cũng xảy ra vụ kiểm tục, bố ráp và bộ đội viễn chinh “chơi lường”. Điếm chạy bộ đội huỳnh huỵch. Điếm chửi quân nhân viễn chinh ồn ào. Đầy rẫy thảm cảnh cùng nghịch cảnh của một xóm hội về chiều… Tôi thương độc nhất là gần như đứa trẻ con lai domain authority trắng, da đen. Mọi đứa trẻ không tồn tại quê hương, núi sông ấy cũng là các đứa trẻ không có tuổi thơ. Mười tuổi chúng đã biết ghếch cớm (gác cảnh sát, hễ thấy cảnh sát vào buôn bản là báo động) cho bầy Tú bà. Sống ngơi nghỉ xóm điếm, ở chiếc vũng bùn buổi tối cùng cực, tôi vẫn nghĩ cần viết một thiên phóng sự nhan đề làng Quốc Tế”.

Cũng trong khoảng thời hạn này, đời sống vật chất đã gửi đẩy Duyên Anh tới nhiều hoàn cảnh nổi trôi, rày đây, mai đó, hết nghề này lại chuyển quý phái nghề khác nhằm sinh nhai. Hết lang thang với người sơn đông mãi võ, ông nhập đoàn cải lương giữ diễn miền Tây (Mây Mùa Thu). Ông lại quay trở lại Saigon, làm nghề giữ xe đạp điện hội chợ, quảng cáo mang lại đoàn xiếc Woong Bang Phu làm việc sân bóng Tao Đàn. Dạy dỗ học bốn gia. Ông đã từng có lần sống dưới chân ước Tân Thuận với những người đồng hương đạp xích lô, sống lẫn lộn trong một thôn hội nghèo nàn nhất với hầu như cảnh bất công éo le hàng ngày diễn ra oan nghiệt vội vàng ngàn lần hầu như cảnh đời trong tiểu thuyết Nguyên Hồng. Bình thường đụng với đủ hạng người: phu bến tàu, phu xích lô, buôn gánh buôn bán rong, tiến công giày, bán báo, nạp năng lượng cắp, du thủ du thực… ông vẫn “sống cùng với họ, sinh sống như họ”.

Nếu Duyên Anh chưa viết thiên phóng sự với tên Xóm quốc tế như ông đã từng nghĩ tới, thì thiết yếu ông đã viết hơn một cuốn truyện dài có nặng màu sắc phóng sự buôn bản hội, nói về những cuộc đời, gần như cảnh sinh sống đầy buổi tối tăm, nghịch cảnh (Luật Hè Phố, Điệu Ru Nước Mắt…) và trên góc nhìn này nhiều người dường như không ngần ngại call ông là một trong những nhà văn xã hội. Điều đáng nói ở đây đó là Duyên Anh đã sống, thẳng hay con gián tiếp phần đông cảnh đời nhưng ông đã viết.

Xem thêm: 5 Bài Thuốc Trị Sỏi Mật - Gia Truyền 3 Đời Cam Kết Chữa Khỏi 100%

Để liên tục theo dõi những bước đi của Duyên Anh, năm 1957, ông tách Saigon, rời vứt “miền xấu số không bao gồm nổi ánh điện câu giúp thấy nó hắt hiu, xoàn vọt”, ông thuộc người chúng ta xuống Mỹ Tho mở lớp dạy lũ sáo lấy tên là hương Duyên (Cầu Mơ). Thất bại. Bố tháng sau, trở về Saigon. Rồi lên Tây Ninh sinh sống nhờ fan quen, ngày ngày gánh nước tưới rau góp bạn để sở hữu cơm ăn tại một trại định cư trực thuộc Trảng Lớn. Hãy nghe ông đề cập lại đa số ngày sống vô vị đó:

“Ở đây bi đát lắm. Kết thúc công tác tưới rau tôi thường xuyên ngồi trên mẫu nắp hậu sự của trại hòm đánh cờ tướng giết thì giờ. Hằng ngày sớm, xe pháo đò về Saigon đa số ghé qua, bóp bé inh ỏi. Còi xe như xé nát lòng tôi. Tuổi trẻ của tớ đành chôn chân ở một chỗ, nghe nỗi bi quan đốt cháy hoa mộng. Đọc Một Chuyến Đi của Nguyễn Tuân tôi phân phát khóc”.

1958, Duyên Anh lại trở về Ban Mê Thuột. Rồi lại về bên Saigon sau tư tháng nằm tại vị trí cây số 4. Được bọn anh Duy Dân giới thiệu xuống Hòa Hảo dạy học tại một ngôi trường bán công, mỗi giờ được tứ chục bạc. Dạy được tía tháng bị đàn anh đuổi về vì chưng dám dẫn đám học trò quý phái Tân Huề ăn uống thịt bò, làm thịt chó và đá bóng với học tập trò. Tội nặng độc nhất là dám khoác sà rông sang văn phòng công sở lãnh lương. Duyên Anh ra Long Xuyên xin dạy dỗ ở quang đãng Trung. Nhưng lại rồi bài toán dạy học cũng ko được chắc chắn ở đây. Không còn niên khóa ông bỏ về Saigon, rồi lại long dong khắp miền Tây cùng đói lâu năm ở Saigon. Lại trở về Hòa Hưng sinh sống nhờ gia đình người bạn. Chính trong số những ngày này, Duyên Anh vẫn tập tễnh những bước đi đầu tiên vào cuộc sống làm văn làm cho báo.

Đó vào tầm 1960, Duyên Anh được đơn vị văn Trúc Sĩ tiến dẫn đến tạp chí Chỉ Đạo của cục Quốc Phòng. Sáng tác trước tiên của Duyên Anh được đăng cùng bề mặt báo này là 1 bài thơ nhan đề bà mẹ Tây Ninh. Mon sau, Chỉ Đạo đăng truyện ngắn Hoa Thiên Lý, sáng tác đầu tiên của ông được viết vào “một tối mưa mịt mù chân ước Tân Thuận” trong nỗi “nhớ nhà và thương nuối tiếc tuổi thơ của mình”. Cây viết hiệu Duyên Anh cũng đã ban đầu xuất hiện nay từ truyện ngắn sở hữu hình bóng vượt khứ và kỷ niệm đó. Ông gồm truyện ngắn đăng liên tiếp trên tạp chí Chỉ Đạo.

Từ đó phần đa chuyện sau đây được tụ lại thành tập truyện đầu tay của Duyên Anh cùng với nhan đề Hoa Thiên tại sao nhà Giao Điểm ấn hành. Cụ thể nổi bật nhất trong quá trình khởi nghiệp của Duyên Anh chắc rằng là sự nâng đỡ tận tình ở trong nhà văn Nguyễn bạo gan Côn, dịp bấy giờ thống trị bút Chỉ Đạo. Truyện ngắn nhỏ Sáo Của Em Tôi được Nguyễn dũng mạnh Côn xếp vào “loại truyện sệt biệt” được trả ngót năm ngàn bạc, số tiền nhuận bút được xem như là rất cao vào thời đó, năm 1960, cùng được bên văn này viết cho một cái “chapeau” nồng hậu. Duyên Anh cho đó là một hân hạnh ông không hề tơ tưởng tới. Một sự may mắn. Và:

“Nhờ truyện ngắn nhỏ Sáo Của Em Tôi cơ mà một số fan hâm mộ biết đến tôi và dành riêng cho tôi các cảm tình. Lần trước tiên tôi nhận ra bức thư của độc giả. Bức thư không một lời “ái mộ” chỉ vỏn vẹn một mẫu ÔNG DUYÊN ANH, TÔI BẮT ĐỀN ÔNG ĐẤY, VÌ nhỏ SÁO CỦA EM TÔI MÀ TẾT NĂM nay TÔI BUỒN MUỐN KHÓC. Loại chữ trách móc đó, tôi giữ thật kỹ. Thuở ban đầu mà. Hiện thời nhận được thư độc giả, tôi đọc vẫn còn xao xuyến nhưng cần thiết xao xuyến như thuở ban đầu”.

Nguyễn bạo gan Côn tách Chỉ Đạo, Duyên Anh ban đầu viết cho các tờ báo khác: sức lực của ông Lê Văn Thắng, Gió phái nam của ông Lại Tư. Ông tiếp tục viết truyện. Sau đó, nhờ sự cất đề cập của ông Nguyễn Bích Liên, giám đốc tâm lý Chiến của Tổng Nha bạn teen thời bấy giờ, Duyên Anh bắt đầu “làm công chức dễ dàng dàng, thua thảm phó đốc sự tất cả vài trăm”. Một đợt nữa, Duyên Anh thú thiệt là bản thân may mắn. Luôn luôn luôn may mắn. Tương tự như sau này, thành công với nghề văn, được liệt vào hàng người sáng tác có sách bán chạy nhất, ông vẫn thường nhận định rằng mình may mắn. Thánh mang lại lộc mà.

1962, Duyên Anh lấy vợ và liên tiếp làm công chức. Được biệt phái trông coi buôn bán tuần báo Chiến Đấu cùng với nhà văn lão thành Tam Lang.

1963, bị trả về nhiệm sở cũ. Cũng năm này tập truyện Hoa Thiên Lý ra đời. đa số ngày Phật giáo phát rượu cồn cuộc đấu tranh, Duyên Anh ngồi ở sở dứt Thằng Vũ, cuốn truyện nhiều năm đầu tay cũng chính là tác phẩm mở màn cho cỗ trường thiên đái thuyết Vẻ bi quan Tỉnh Lỵ. Thằng Vũ được đơn vị văn Nguyễn khỏe mạnh Côn khen hay với viết cho một bài trình làng nồng nhiệt.

1964, Duyên Anh rời bỏ nghề công chức đi làm việc nhật báo. Ông viết mang đến Xây Dựng, rồi Sống, Công Luận. Ông viết đủ những mục: tiểu thuyết, phiếm luật, tường thuật… như ông đã từng có lần kể lại khá tường tận trong hồi ký Làm Báo đăng cài trên Tuổi Ngọc. Ông cai quản bút tuần báo con Ong, viết “Article de Fond” đến báo này và đặc biệt quan trọng ông đang viết ngay gần hết các trang cho báo này trong những số đầu. Ông cai quản nhiệm các tờ Người, Búp Bê, Tuổi Ngọc (bộ cũ). Chủ yếu trong khoảng thời gian thật cuộc sống với nghề báo (bên cạnh nghề văn), Duyên Anh đã tạo nên mình tên tuổi qua hầu hết truyện dài đăng báo được độc giả nhất là thanh niên tiếp đón nồng hậu: Ảo Vọng Tuổi Trẻ, Điệu Ru Nước Mắt, Nước Mắt sườn lưng Tròng (chưa xuất bản), ước Mơ, trường Cũ, công ty Tôi… và cũng thiết yếu trong khoảng thời gian này, với hầu hết thiên phóng sự đầy sự sống sượng, cùng với những bài phiếm luận độc địa cam kết dưới rất nhiều bút hiệu không giống nhau như thương Sinh, Mõ Báo, Thập Nguyên, Thập Thành, Nả Cẩu…, Duyên Anh vẫn gây nhiều sóng gió, sẽ tạo các tiếng tăm tuy vậy cũng đồng thời tăm tiếng cũng không kém. Độc giả cũng như những người quen biết ít nhiều với ông vẫn thắc mắc không hiểu biết nhiều tại sao sống ông hoàn toàn có thể dung hòa được hai hình ảnh con người hoàn toàn đối nghịch nhau: con người nhà văn luôn mệnh danh tuổi thơ trong sáng, mơ mộng với tình người, cùng con fan nhà báo ngỗ ngáo, độc địa, bất chấp mọi sự. Về đặc điểm này người đọc có thể tìm mang lại câu vấn đáp của chủ yếu Duyên Anh vào phần “nói chuyện với Duyên Anh” ở mọi trang sau.

Có lẽ vày muốn dứt những sóng gió thuộc những oán giang hồ hoặc như ông vẫn thú thật để khỏi phải liên tục “đổ vỡ” của bản thân mình trong sự nghiệp làm báo, Duyên Anh tự giã nghề báo sau bảy năm vùng vẫy thiệt lực.

Năm 1971, ông cai quản nhiệm Tuổi Ngọc, “tuần báo của tuổi vừa lớn”, canh gác nhà xuất bạn dạng cùng mang tên Tuổi Ngọc và tiếp tục sự nghiệp nhà văn của mình, sự nghiệp đã đem đến cho ông một sự thành công xuất sắc không chối cãi, đã khiến cho ông một vị trí đứng khác biệt trong văn nghệ miền nam của những năm 60.

Trên đấy là những nét tổng quát về cuộc sống của Duyên Anh, căn cứ trên thiết yếu những gì do Duyên Anh nhắc lại một phương pháp trực tiếp hay loại gián tiếp, qua những bài viết của ông tuyệt qua những mẩu chuyện của ông. Tất nhiên người ta quan yếu thu gọn gàng một đoạn đời trên một trong những trang ngắn ngủi. Nhưng mà thiết tưởng bao nhiêu đó đủ để giới thiệu hình ảnh một đời người. Với niềm vui và nước mắt. Tất cả làm thành chất liệu quí báu mang đến Tác Phẩm. Đời sinh sống hãy còn dang dở đối với Duyên Anh cũng giống như Tác Phẩm ở trong nhà văn 37 tuổi này vẫn còn đó tiếp tục. Vậy thì, đang không thể kết luận về Tác Phẩm, bạn ta lại càng khó lòng đi tới một câu kết về chính cuộc đời nhà văn. Điều tôi ao ước nói ở đấy là Duyên Anh đã sống như 1 cách sẵn sàng cho nhà cửa của mình. Mặc dù như ông vẫn thường xuyên tuyên bố, ông coi chuyện viết văn như một sự đùa nghịch mà thành công xuất sắc và ông không ấp ôm mộng văn vẻ từ thiếu hụt thời.

Điều Duyên Anh không chối bào chữa là ông vẫn sống bởi kỷ niệm cùng ở mỗi chuyện của ông phần lớn dàn trải rất nhiều kỷ niệm riêng. Sống như 1 cách sẵn sàng cho công trình của mình. Tôi ý muốn nói: viết đối với Duyên Anh dường như là một cơ hội để thường xuyên sống, trả tất cuộc đời mình hãy còn dang dở ở ngoài ra trang sách, ở ngoài các dòng chữ. Trước lúc thể hiện đa số tính phương pháp mơ mộng cùng lý tưởng trong công trình của ông, Duyên Anh đã có lần thể hiện chúng nó vào cuộc đời của bao gồm ông, một trọng điểm hồn sở hữu nặng căn bệnh lý của thời thơ ấu, của thừa khứ, của kỷ niệm.

Đọc Duyên Anh, tôi luôn luôn có cảm tưởng bắt gặp một hình ảnh, một vật dụng tiếng nói thân thuộc không ngớt trở về dưới ngòi bút của ông. Phù hợp đó là hình ảnh, là tiếng nói của trọng tâm hồn ông mà thiết yếu ông đang không dứt đánh mất với tìm lại được. đơn vị văn ko ngớt đồng bộ mình vào chủ yếu những nhân đồ dùng mình sản xuất nên. Công ty văn ko ngớt viết lại đời mình mặt khác tra hỏi mãi mài không khỏi về bao gồm tâm hồn mình. Tôi không tồn tại ý xác định rằng cuộc sống Duyên Anh đã là 1 tác phẩm hoặc thành tựu Duyên Anh là phản ảnh trung thật cùng trọn vẹn của con người ông. Cuộc sống và công trình Duyên Anh là hai thực thể ko ngớt cho gần với nhau và có thể không khi nào trùng đúng theo hay tan biến vào cùng với nhau. (Vả chăng điều này hoàn toàn có thể chỉ là 1 ảo tưởng). Trong ý nghĩa đó, cuộc đời không khi nào là tác phẩm tương tự như ngược lại. Tuy vậy nếu không sửa chữa thay thế cho nhau, chúng vẫn hoàn toàn có thể là cơ hội của nhau. Cửa nhà Duyên Anh ko ngớt tìm biện pháp thu ngắn khoảng cách với trung ương hồn của tác giả, với thế giới kỳ diệu của mộng mơ cùng kỷ niệm, với nguồn suối khôn xiết không tận đó.

Duyên Anh là một người viết truyện đúng hơn là một trong những người nhắc truyện. Có lẽ không nên vô tình mà ông vẫn ghi chú dưới đông đảo tựa sách của ông bởi “tập truyện” xuất xắc “truyện dài” thay vì tiểu thuyết, đoản văn xuất xắc tùy bút. Sự kiện này cho biết đặc tính nổi bật, ưa thích của ngòi bút Duyên Anh miêu tả qua hầu hết câu truyện, dài hay ngắn, của ông. Nói cách khác, Duyên Anh vẫn mặc nhiên lựa chọn cho mình một biện pháp viết và từ kia một vậy giới, một vũ trụ. Cùng với ông, ngoài ra viết trước tiên tức là kể. Viết có nghĩa là kể truyện. Viết có nghĩa là kể lại một cái gì, nói lên một chiếc gì cho người đọc. Ông không chú trọng tới vấn đề làm văn. Ông không để nặng vấn đề sáng chế văn chương. Ông không tồn tại tham vọng chinh phục người đọc bởi một bút pháp tân kỳ tốt quyến rũ.

Duyên Anh trước hết (và sau cùng?) chỉ là một trong những nhà văn của các câu truyện được dựng lên, phần nhiều nhân trang bị được tạo thành, phần nhiều tình tiết, đầy đủ nhân vật được đưa ra và giải quyết. Có lẽ vì nhờ đó mà người đọc rất có thể đi thẳng vào công trình của ông một cách dễ dãi không yêu cầu vượt qua phần đa bức rào bền vững của ngôn ngữ. Ngữ điệu ở đây chỉ còn là phương tiện đi lại tác giả dùng để làm chuyên chở tuyệt gởi gấm ý tưởng hay rung động của chính mình tới tín đồ đọc. Để nói theo một cách nói bây giờ, ta có thể xem Duyên Anh là một người tiêu dùng chữ, một tín đồ xử dụng ngữ điệu như một phương tiện, một công cụ. Ví dụ quá, ông ko viết nhằm thí nghiệm giỏi tra hỏi ngôn ngữ.

Ông viết để kể chuyện đời sống, đời sống trăm mặt, ông phát hiện dưới mắt, trong vòng tay, cũng chính là đời sinh sống muôn màu sắc muôn vẻ mở ra trong hồi tưởng xuất xắc dự tưởng của ông. Hơn là một trong nhà văn của các câu truyện kể, Duyên Anh đang làm rất nổi bật tính cách tự thuật trong phần lớn tác phẩm của ông. Đọc Duyên Anh, tín đồ ta dễ dàng dàng bắt gặp một hình ảnh cố định, thống trị mà ông vẫn ko ngớt quay trở lại đào sâu, hình ảnh của bao gồm ông cùng với những kinh nghiệm tay nghề ông từng biết tới, sống qua. Truyện ngắn đầu tiên của ông Hoa Thiên Lý là một thiên trường đoản cú thuật với hầu hết rung động và xúc rượu cồn thật thực lòng của một trung tâm hồn nghiêng theo quá khứ. Bước đầu tiên cũng là bước định đoạt. Hẳn Duyên Anh sẽ tìm thấy con đường của ông ngay trong thử thách đầu tiên đó.

Những tác phẩm sau này của ông đang lần lượt mở rộng cái quả đât vừa manh nhau thành các hình trong truyện ngắn đầu tay đó. Nói theo cách khác với Duyên Anh, từng cuốn sách đều ghi lại một chặng đường của chính ông. Mỗi cuốn sách nói một phương pháp nào đó, là một phần đời ông sẽ biết tới, sinh sống qua, 1 phần đời còn hứa hẹn trở về ko ngớt vào hồi tưởng. Và tuy vậy ông trước đó chưa từng ghi chú đến tác phẩm ông là hồi ký kết hay trường đoản cú thuật bao giờ, fan ta vẫn hoàn toàn có thể đi tới kết luận rằng nhà cửa Duyên Anh đã có xây dựng một phần lớn tự những cấu tạo từ chất sống. Thật chất của một đời người. Thành phầm Duyên Anh không là tiểu thuyết, không là một thứ “sản phẩm” đơn thuần của trí tưởng tượng. Nó chính là hình hình ảnh của cuộc đời, và của tởm nghiệm. Vượt khứ với kỷ niệm luôn luôn luôn chiếm phần giữ một địa vị quan trọng trong cửa nhà Duyên Anh. Viết, điều này cũng tức là hồi tưởng. Viết điều đó cũng tức là nhớ lại chủ yếu mình, tra hỏi vượt khứ của mình, soi sáng trung khu hồn của mình. Ở Duyên Anh hình như không có một khoảng cách khốc liệt giữa cuộc đời và tác phẩm, thân sống cùng viết. Trái lại ông đã bộc lộ được một sự liên tục, một sự liên minh giữa kinh nghiệm tay nghề sống và kinh nghiệm viết. Ông viết như 1 cách kéo dãn dài đời sống, kêu gọi đời sống. Ông viết như, một bí quyết nào đó, ông đang sống.

Do đó, tiểu truyện Duyên Anh, con bạn thật của Duyên Anh, trung ương hồn của Duyên Anh, toàn bộ sẽ giúp cho tất cả những người đọc rất nhiều trong việc tìm hiểu tác phẩm của thiết yếu Duyên Anh đã viết vào ám ảnh của phần lớn đoạn đời đang mất, vào tình mếm mộ quá khứ và kỷ niệm. Vào khắp những tác phẩm Duyên Anh mọi bàng bạc đãi những hình ảnh, những cấu tạo từ chất thật của bao gồm đời sống Duyên Anh. Và người đọc nếu như cần, có thể gom góp rất nhiều hình ảnh, những gia công bằng chất liệu đó thành một nhà cửa duy tuyệt nhất và thành quả đó đó là cuộc đời thật của Duyên Anh vậy. Tác phẩm trường thiên với tên Vẻ bi lụy Tỉnh Lỵ chỉ là một chiếc nhìn đê mê gửi về một thừa khứ thân yêu vẫn mất trong những số đó tác phẩm gặp lại chủ yếu mình, gặp gỡ lại đông đảo tâm hồn ốm đã từng san sẻ với ông đoản đời vi diệu dưới bầu trời kỳ ảo của quê hương Thái Bình. Áo tè Thư, Trướng Cũ, cầu Mơ, Mây cất cánh Đi, quy định Hè Phố… toàn bộ đều lưu lại một đoạn đường, một trung khu trạng của chính tác giả. Tất cả đều mang ý nghĩa sâu sắc một cuộc kiểm điểm. Từng cuốn sách là một thời cơ để người sáng tác nhìn lại, sống lại đoạn đời sẽ mất. Mỗi cuốn sách là 1 trong cuộc thăm dò vượt khứ, hạch hỏi kỷ niệm. Nói theo cách khác rằng Duyên Anh đang “sống” hơi trọn vẹn đông đảo cảnh đời hay đoạn đời thể hiện trong item của ông.

Hầu hết các nhân đồ vật của Duyên Anh đều bộc lộ một công dụng nền tảng, một mẫu số chung luôn luôn với họ mang đến gần cùng với nhau, ràng buộc chúng ta vào nhau. Đó là đa số con bạn mơ mộng mà thực tiễn cuộc đời dù nóng bức đến đâu vẫn không tiêu diệt nổi đa số khát vọng luôn luôn âm ỉ trong thâm tâm hồn họ. Duyên Anh rất có thể tạo nhiều nhân trang bị với hầu như lai lịch và tên tuổi không giống nhau nhưng ông vẫn chỉ gán mang lại họ một trung khu hồn, một ngôn ngữ duy nhất. Hy vọng soi sáng trung ương hồn đó, mong mỏi lắng nghe tiếng nói của một dân tộc đó, chắc rằng người đọc nên trở về cùng với truyện ngắn đầu tay của Duyên Anh, quay trở lại với mẩu chuyện đầy vượt khứ cùng kỷ niệm, trở về với “bài học thứ nhất về tình người”, fan xưng “tôi” trong truyện. Ở Duyên Anh, cuộc đời và tác phẩm kinh nghiệm tay nghề sống cùng chữ nghĩa luôn tìm phương pháp đến sát nhau, bổ túc mang đến nhau. Chắc chắn không cần là điều vô tình khi Duyên Anh viết sinh hoạt ngôi thứ nhất trong tương đối nhiều tác phẩm của ông.

Đọc Duyên Anh tức là một bí quyết nào đó tìm về cái “tôi” của Duyên Anh, mẫu “tôi” mà bao gồm Duyên Anh không ngớt trở về, loại “tôi” không hoàn thành xuất hiện nay trên hầu như trang sách của Duyên Anh, một bí quyết lộ liễu hay bí mật đáo cùng cùng xuất hiện quen thuộc, tất cả trở đề xuất một ngoài trái đất thân mật, ngay gần gũi. Ngay trong biện pháp đặt tên đến nhân vật ngoài ra Duyên Anh vẫn muốn nhắc nhở người đọc tương tự như chính mình, về các cách tên bao gồm thật, phần lớn “nhân vật” đang từng tham dự vào chính cuộc đời của ông, giỏi ít ra kia là những chiếc tên, các nhân vật tất cả thật trước khi là thành phầm của tưởng tượng. Nói một biện pháp nào đó, Duyên Anh không viết tè thuyết, ông tiểu thuyết hóa cuộc đời, hay chủ yếu ông đã từng có lần sống thực gần như đoạn đời diễn đạt trên phần đa trang sách của ông. Số đông Vũ gần như Côn (trong Vẻ ảm đạm Tỉnh Lỵ), phần nhiều Long (trong Áo tè Thư, xa xưa Còn Bé…), phần nhiều Hoài (trong mong Mơ, Tàn Một chủng loại Hoa, Quê Hương…) phần lớn Định (trong ngựa chiến Chứng Trong sảnh Trường)… toàn bộ những nhân vật “tiểu thuyết” đó nếu không là gần như phản hình ảnh trung thực từ những làm từ chất liệu sống thực tuyệt nhất của cuộc sống tác giả, không nhiều ra vẫn được tạo từ những làm từ chất liệu sống thực tuyệt nhất của cuộc đời đó.

Trừ mọi tác phẩm đầu tiên, nói theo cách khác Duyên Anh luôn luôn ký thương hiệu thật của mình lân cận bút hiệu: Duyên Anh Vũ Mộng Long. Sự khiếu nại tuy nhỏ nhặt nhưng không hề thua kém phần hàm xúc. Thông thường các nhà văn hoặc ký cây viết hiệu hoặc cam kết tên thật của họ và điều này chưa hẳn chỉ là 1 trong sở thích tình cờ hay đơn giản. Dù hy vọng dù không, sự lựa chọn giữa cây viết hiệu cùng tên thật để cam kết dưới tác phẩm luôn thể hiện tại một cách biểu hiện rõ rệt: lựa chọn loại này tức là phủ nhật loại kia. Tuyển lựa cho mình bút hiệu đơn vị văn, thản nhiên bôi xóa danh tiếng thật của mình. Lựa cho bạn một cây bút hiệu đơn vị văn đương nhiên tự mang đến mình bao gồm hơn một đời sống, rộng một thân phận: sống hẳn con fan nhà văn với một tăm tiếng riêng hoàn toàn có thể không ngó ngàng gì tới nhỏ người. Thí dụ: duy nhất Linh, người sáng tác Đoạn Tuyệt, Bướm Trắng hoàn toàn có thể không tuyệt nhất thiết cần dung hòa, trùng phù hợp khít khao với con người Nguyễn Tường Tam, nhà phương pháp mạng. Và tín đồ ta chẳng thể độc đoán dùng cách nhìn hành động của nhà cách mạng Nguyễn Tường Tam nhằm soi sáng vũ trụ mộng tưởng, phi thực ở trong phòng văn độc nhất vô nhị Linh, cũng tương tự ngược lại. Vì chưng hai thân phận tất cả thể biệt lập và ví như cần xích míc chống đối nhau trong cùng một con người: con người Nhất Linh – Nguyễn ngôi trường Tam (tôi cần sử dụng nét gạch ở giữa cây viết hiệu với tên thật để nói lên một trạng thái phân chia lìa, theo tôi, có tính cách quan trọng trong một số lượng giới hạn nào đó).

Khác với nhiều nhà văn khác, Duyên Anh không e dè ký thêm thương hiệu thật của bản thân ở tức thì dưới bút hiệu. Giữa nhà văn với con fan thật, không còn mâu thuẫn. Giữa cửa nhà và cuộc đời, ko còn biệt li hay xung đột. Viết tức là dung hòa, là phối hợp thực tế với mộng tưởng, cuộc sống và tác phẩm. Phù hợp ngay từ bỏ truyện ngắn đầu tay của mình, Duyên Anh đã từng thể hiện tại ước mong muốn đó, tay nghề đó, ước ao ước và tay nghề mai đây đang còn liên tiếp thể hiện tại qua từng tác phẩm, qua từng trang sách của ông. Có thể nói rằng quả đât tiểu thuyết hay đúng hơn là nhân loại của chủ yếu trước tiên chính là thế giói tạo ra sự từ những chất liệu sống thực giỏi người khiến cho nó. Ở trên đây viết không có nghĩa là rời bỏ, đoạn lìa với đời sống, trái lại đó cũng là 1 trong cách tiếp tục đời sống còn dang dở, viết, điều đó cũng có nghĩa là sống.

Người đọc nặng nề tính có thể trách Duyên Anh tương đối (nếu ko nói là quá) dễ dàng trong bí quyết xử dụng ngôn ngữ của mình, trách ông đã không thể hiện tại một côn trùng ưu tứ rõ rệt nào đó về ngữ điệu hay về tác phẩm, vớ cả ngoài ra hãy còn xa lạ đối với ông. Rất có thể ông nằm trong số đầy đủ nhà văn hạnh phúc, niềm hạnh phúc ngay vào lối viết của mình. Hạnh phúc tựa như những câu chuyện đầy thơ mộng cùng mơ mộng nhưng mà ông sẽ kể. Niềm hạnh phúc những nhân đồ vật rất thông thường với phần lớn mộng cầu rất solo sơ nhưng ông đã tạo thành nên. Hạnh phúc như bầu không khí trong sạch thể hiện tại trên từng trang sách từng cái chữ của ông.

Nhưng liệu fan ta có thể trách Duyên Anh sẽ lựa chọn 1 con đường, một lối viết, vẫn lựa chọn chính tác phẩm của mình. Tín đồ ta rất có thể trách Duyên Anh, Duyên Anh tìm tới chữ nghĩa, văn vẻ như một giải pháp thể hiện đời sống chính xác là tiến hành một đời sống khác tạo nên sự từ sự dung hòa giỏi đẹp giữa thực tiễn và mộng tưởng, giữa tay nghề và ước muốn. Cùng điều ông diễn đạt trước tiên chính là một niềm tin. Tôi nghĩ về hẳn Duyên Anh đã phải tin ở chữ nghĩa cũng giống như tin ở chủ yếu đời sống lắm mới có thể tạo đề xuất một loại truyện nhiều mẫu mã và thống nhất mang đến như vậy. Tôi không thấy ở thành quả Duyên Anh một nhẵn dáng thiếu tín nhiệm hay thất vọng nào. Ông vẫn viết tương tự như ông đã từng có lần sống, với tất cả tâm hồn trong trắng và mộng mơ của mình. Cho nên với trường hòa hợp Duyên Anh, thiết tưởng bạn ta quan yếu chỉ khám phá phần item mà chẳng chú ý phần cuộc sống mà người sáng tác vốn là yếu đuối tố không thể bóc tách rời, yếu ớt tố quyết định của bao gồm tác phẩm, như chính ông đã gián tiếp nói lên trên những trang sách của ông.

Ông sẽ xuất bản hơn năm mươi tác phẩm văn chương. Năm 1975, bị coi như “một vào mười nhà văn nguy hại nhất của Việt Nam”, chế độ mới cấm ông viết lách cùng bắt giam không xét xử trong cả sáu năm qua các nhà tù cùng trại tập trung.

Ông được thoải mái nhờ Amnesty International với Pen Club International can thiệp. Vượt biển lớn sang Pháp, ông viết lại và đến xuất bản gần nhì mươi tác phẩm, trong những số ấy Un Russe à Saigon và La colline de Fanta vì chưng nhà Belfond xuất bản.

Báo chí, đài phân phát thanh, đài truyền ảnh Pháp viết nhiều, nói các về ông. Sử gia Piere Chaunu, giáo sư đại học Sorbonne coi Duyên Anh là “nhà thơ lớn, vinh quang đãng của quốc gia”.

Chưa một người việt nam nào sinh sản nổi sự vinh hạnh cho dân tộc bản địa ở bốn thế giữ vong như Duyên Anh. Sáng sủa vào kỹ năng và sự nỗ lực của chủ yếu mình, ông đã bước tới mọi nghịch cảnh, bước qua các oan khiên nhằm giành một vị trí trên thiên hà văn học nước ngoài như một đái thuyết gia không thiếu tư cách.

Nhà thơ Hà Huyền đưa ra nhận xét về kỹ năng của Duyên Anh: Duyên Anh viết văn, Duyên Anh viết nhạc, Duyên Anh có tác dụng thơ. Con người tài hoa ấy sẽ lưu lại đằng sau hằng hà đều dấu ấn của thành tích ở hầu như lãnh vực anh đã kinh qua.