Câu Chuyện cha lưỡi rìu lớp 4, SGK giờ đồng hồ Việt Lớp 4 trang 64, là một câu chuyện cổ tích rất là ý nghĩa. Nhắc lại câu chuyện “Ba lưỡi rìu” là tài liệu cho những em học sinh tham khảo củng cố kỹ năng kể chuyện lớp 4. Sau đó là một số mẫu kể chuyện ngắn gọn và hay để những em học viên tiện tham khảo giao hàng cho quá trình kể chuyện của mình.

Bạn đang xem: Kể Lại Câu Chuyện Ngày Xưa


1. Kể lại câu chuyện Ba lưỡi rìu số 1


Ngày xưa, có một anh tiều phu vô cùng hiền lành, thiệt thà và cần cù làm ăn. Với cây rìu, cán tròn được làm bằng gỗ cứng, lưỡi rìu thép dung nhan bén, ngày ngày anh vào rừng đốn củi kiếm sống.

Một hôm, anh vung tay đốn cây, bất ngờ lưỡi rìu văng xuống sông. Anh vẫn ngẩn ngơ nhìn xuống nước thì thấy một người lớn tuổi hiện lên râu tóc bạc tình phơ, khoác mẫu áo choàng màu xanh, gương mặt hồng hào phúc hậu. Nghe anh đề cập lại chuyện mất rìu, cụ công cụ bà nhìn anh thông cảm, rồi nói:

- Lão rất có thể vớt lưỡi rìu góp anh.

Cụ nhằm nguyên cả xống áo nhảy xuống sông ngụp lặn. Vào nháy mắt, vậy giơ lên trước mắt anh tiều phu một cái lưỡi rìu bởi vàng sáng sủa choé.

- bao gồm phải rìu của anh ý không? - các cụ khẽ hỏi.

- Thưa cụ, lưỡi rìu này không phải của cháu.

Cụ lại lặn xuống lòng sông, lát sau cụ đưa lên một lưỡi rìu bằng tệ bạc sáng đậy lánh. Cố lại hỏi:

- Chắc đó là cái rìu trân quý của anh?

- Thưa cụ, lần thứ nhất trong đời, cháu bắt đầu nhìn thấy cái rìu này.


Cụ già nở một nụ cười.

Cụ già lại lặn xuống mò. Thời điểm sau, cụ giơ lên cái lưỡi rìu bằng thép. Anh tiều phu vừa nhìn thấy vội reo lên:

- Đây là lưỡi rìu của cháu. Chũm cho cháu xin.

Cụ già bước tới bờ. Chũm đưa cả ba lưỡi rìu cho anh với nói: “Anh xứng đáng nhận cả cha lưỡi rìu này". Anh gửi tay đón, run run, mồm mấp máy nói: "Cháu cảm ơn ông"... Cụ già đã bặt tăm từ bao giờ.

2. Kể chuyện ba lưỡi rìu lớp 4 số 2

Gần khu rừng rậm nọ, một anh tiều phu cực kỳ nghèo dẫu vậy thật thà, tức thì thẳng. Tài sản của anh ngoài một loại rìu sắt nhằm kiếm sinh sống thì không có gì thứ gì khác xứng đáng giá. Sáng ấy, như hay lệ phái mạnh vác rìu vào rừng tìm củi. Vừa chặt được vài yếu thì rìu gãy cán, văng luôn lưỡi rìu xuống cái sông mặt cạnh. Anh tiều phu bi thương rầu than vãn: “Ta chỉ có một cái rìu nhằm kiếm sống, giờ vẫn mất, biết sinh sống sao đây!”. Nghe lời than phiền tội nghiệp của anh ấy tiều phu, tiên ông trở thành một ông cụ già râu tóc bội bạc phơ, tay phòng gậy xuất hiện thêm an ủi:

- Thôi nhỏ đừng ai oán nữa! Ta để giúp đỡ con tra cứu lại rìu.

Anh tiều phu không hết không thể tinh được thì các cụ ông cụ bà đã lặn xuống sông. Lần trang bị nhất, ráng vớt lên một cây rìu bởi vàng. Trông nó new đẹp và giá trị lằm sao! Ánh sáng của nó tỏa ra như một vầng hào quang đãng rực rỡ. Cụ già liền hỏi anh tiều phu:


- Rìu này là của con đề nghị không?

- Không! Thưa cụ, dòng rìu này chưa phải của con.

Cụ già lại lặn xuống. Lần trang bị hai, thay vớt lên một cái rìu bằng bạc. Ánh sáng của nó tỏa lấp lánh. Vắt lại hỏi:

- Chắc mẫu rìu này là của con?

- Thưa cụ, điều này cũng không phải của con.

Như gọi ý, cụ già lại lặn xuống sông lần nữa. Lần vật dụng ba, cố vớt lên một chiếc rìu bằng sắt. Trông chiếc rìu cũ kĩ, xấu xí. Cụ công cụ bà tiến lại sát anh tiều phu với đưa chiếc rìu cho anh nhắm nhía thật lâu, rồi anh thưa:

- Đây chính xác là chiếc rìu của bé vừa tấn công rơi!

Cụ già tươi cười trao loại rìu đến anh tiều phu. Anh quỳ xuống cảm ơn và chuyển hai tay đỡ mẫu rìu. Các cụ ông cụ bà xoa đầu với khen:

- nhỏ là fan thật thà! con không tham lam phần đông gì không phải của mình. Chính vì vậy phần thưởng mang lại tấm lòng trung thực của nhỏ là cha chiếc rìu vừa vớt lên.

- Cụ đã hỗ trợ con search lại loại rìu fe là đầy đủ rồi. Con không dám nhận hai dòng rìu kia vì nó không hẳn là của con.

Cụ già giỏi bụng biến mất để lại cha chiếc rìu đến anh tiều phu. Trường đoản cú đó, anh tiều phu sống trong sung sướng.

3. Nhắc lại mẩu chuyện Ba lưỡi rìu ngăn nắp số 3

Bên bờ sông, một anh tiều phu nghèo vẫn đốn củi thì đột vèo... Lưỡi rìu bật ra khỏi cán, rubi xuống nước chìm nghỉm. Anh ngồi xuống khóc nức nở.

Anh đang bi thảm rầu, chán nản và bi quan thì nghe phía sau có giờ đồng hồ lá sột soạt. Một ông già từ vào rừng đi ra.

Xem thêm: Cách Hết Thâm Nách Nhanh Nhất Tại Nhà, 10+ Cách Trị Thâm Nách Tại Nhà : Khử Mùi

- lý do cháu khóc?

- Thưa ông, lưỡi rìu của cháu bật rơi xuống sông mất rồi. Cháu không tồn tại gì để chặt cây nữa.

- không vấn đề gì cháu ạ. Ông vớt lên cho cháu nhé!

Nói đoạn, ông nhảy xuống nước, lặn một hơi, trở lên, tay cầm cố một lưỡi rìu bằng vàng. Ông nói:


- Đây, rìu của con cháu đây. Đúng rìu của con cháu chứ?

- không phải ông ạ.

Ông già lại lặn xuống sở hữu lên một lưỡi rìu bằng bội nghĩa đưa cho anh tiều phu.

- Của cháu đề nghị không?

- Không, chưa phải ông ạ.

Ông già lặn lần thứ ba và mang lên một lưỡi rìu bằng sắt.

- đặc điểm này đúng của con cháu chứ?

- Vâng, vâng, đúng ạ.

Anh rứa vội lấy rìu cảm ơn ông già và định về nhà. Ông già cầm cố lấy tay anh và nói:

- Cháu rứa lấy cả nhì lưỡi rìu này. Cháu không tham lam, thật đáng quý.

4. Nói lại câu chuyện ba lưỡi rìu số 4

Thuở ấy, có một phái mạnh tiều phu nghèo, hiền đức lành, xuất sắc bụng, cha mẹ mất sớm chỉ để lại cho đấng mày râu một cái rìu sắt để kiếm sinh sống qua ngày. Hằng ngày chàng vào rừng đốn củi. Một hôm, chàng đi tìm củi như bao ngày khác. Hôm ấy, quý ông đang chặt một nơi bắt đầu cây khô kề bên một con sông nước tan xiết. Nam nhi chặt được vài hèn thì đùng một cái lưỡi rìu bị gãy cán, văng xuống sông.

Chàng tiều phu ngồi than thở bỗng nhiên có một thay ông tóc trắng bạc phơ, song mắt hiền lành xuất hiện, nhìn chàng tiều phu với hỏi:

- Cháu gồm chuyện gì mà cực khổ vậy?

- Thưa ông, nhà con cháu nghèo lắm! chỉ có một cái rìu để cháu lấy củi kiếm sống qua ngày. Vậy mà con cháu đã sơ ý nhằm lưỡi rìu văng xuống sông. Giờ đây chẳng biết mang gì để kiếm sống. Vì vậy cháu ảm đạm lắm ráng ạ!

- Tưởng chuyện gì, cháu đừng bi thương nữa, nhằm ta giúp con cháu lấy lưỡi rìu lên.

Nói rồi, ông lão lao bản thân xuống cái sông tan xiết. Một lúc sau, ông lão ngoi lên phương diện nước cùng với một lưỡi rìu bằng vàng sáng chói, hỏi:

- tất cả phải lưỡi rìu của cháu đây không?

Nhìn lưỡi rìu bởi vàng, nam nhi tiều phu gấp lắc đầu:

- Dạ thưa cụ, chưa phải rìu của cháu.

Nghe nói vắt , các cụ ông cụ bà lại rẽ nước lặn xuống lòng sông chảy xiết. Một lúc sau, cụ công cụ bà ngoi lên khía cạnh nước cùng rất một mẫu rìu bằng tệ bạc sáng chói, lung linh dưới nắng nóng trời, hỏi:

- Này cháu, đây gồm phải lưỡi rìu của cháu không?

Nhìn lưỡi rìu bởi bạc, phái mạnh tiều phu vội vàng lắc đầu, ái hổ ngươi trả lời:

- không hẳn của cháu, rìu cháu khác cơ.

Thấy chàng tiều phu buồn, dường như thất vọng. Người lớn tuổi xua tay:


- Đừng lo, ta thử đợt nữa xem sao.

Nói rồi , nạm già biến mất trong vào lòng sông. Chỉ một lát sau, cố gắng ngoi lên khía cạnh nước, giơ cao lên một lưỡi rìu bằng sắt.

Cụ hỏi:

- dòng rìu bởi sắt này chắc là của cháu nên không?

Chàng reo lên:

- Đúng là rìu của cháu đây ạ! nam nhi tiều phu cảm ơn ông thế ríu rít.

Cụ già bước đi bờ. Gắng đưa cả bố lưỡi rìu đến anh với nói: “Con là đấng mày râu trai thiệt thà, ko tham lam và chịu đựng khó. Nhỏ thật xứng đáng nhận cả tía lưỡi rìu này". Anh đưa tay đón món xoàn của rứa già, run run, miệng mấp máy nói: "Cháu cảm ơn ông"... Các cụ ông cụ bà đã mất tích từ bao giờ.

5. Nói chuyện bố lưỡi rìu lớp 4 số 5

Tên tôi là Khang, vốn làm nghề tiều phu. Cha mẹ mất sớm, tôi sinh sống thui thủi một mình trong 1 căn lều dựng tạm khu vực bìa rừng. Cuộc sống thường ngày của tôi cứ êm đềm trôi qua cho tới một ngày tôi chạm chán một sự kỳ lạ kì.

Hôm ấy, cũng như mọi khi, tôi vác rìu vào rừng đốn củi. Không hiểu nhiều tay chân vụng về về ráng nào, tôi làm cho rơi rìu xuống con sông gần đó. Nước sâu, sông rộng, cạnh tranh lòng đem lại được rìu. Mà này lại là kế sinh nhai duy nhất. Tôi bi hùng lắm! Ngày mai, ngày cơ … và những ngày sau nữa tôi đem gì mà kiếm củi nuôi thân đây? Càng nghĩ về nước mắt tôi càng tuôn nhiều, chảy dài trên khuôn mặt black sạm của tôi. Đúng dịp đó, một cụ công cụ bà râu tóc bạc bẽo phơ lộ diện trước phương diện tôi. Trông thế thật nhân từ và phúc hậu cùng với vầng trán cao, khuôn phương diện hồng hào. Ôn tồn vậy hỏi:

- tất cả chuyện gì mà con khóc thảm thiết vậy?

Tôi bèn thiệt thà nhắc đầu đuôi các chuyện mang lại ông lão nghe. Nghe xong, ông lão cười cùng hứa đang tìm lại mẫu rìu đến tôi. Tôi vui lắm!

Nói rồi, ông lão lặn ngay xuống sông. Có một lát sau ông sẽ ngoi lên, bên trên tay nuốm một lưỡi rìu bằng vàng sáng đậy lánh. Ông giơ rìu lên hỏi tôi:

- Đây có phải rìu của con cháu không?

Dù mẫu rìu đó khôn cùng đẹp và có mức giá trị nhưng chưa phải rìu của chính mình thì đừng tất cả lấy. Tôi vội trả lời:

- Không! Đó không phải cây rìu của cháu đâu ông ạ!

Nghe tôi nói xong, ông nắm lại lặn xuống sông một đợt nữa. Lần này lúc ngoi lên ông cụ nắm trên tay nỗ lực một lưỡi rìu bằng bạc trông cực kỳ thích mắt. Thay vẫn hỏi như cũ:

- Đây có phải rìu của con cháu không?

Tôi không e dè mà phủ nhận ngay:

- Thưa ông, đặc điểm này cũng chưa hẳn rìu của cháu.

Không nản, ông nạm lại tiếp tục lặn xuống sông lần nữa. Một lát sau, ông ngoi lên khỏi khía cạnh nước với chiếc rìu bằng sắt rất là bình thường, cán rìu nhìn còn khá cũ. Nhưng mà đó đó là chiếc rìu của tôi. Vui vẻ tôi reo to:

- Đây mới đó là rìu của con cháu ông ạ!

Nghe vậy, ông lão chuyển lại rìu cho tôi và nói. Con cháu quả là một trong chàng trai thiệt thà, nghèo tuy thế không tham lam. Cháu xứng đáng được thưởng. Ta bộ quà tặng kèm theo cho con cháu cả cha lưỡi rìu này. Nói xong, ông lão vụt biến mất. Tôi biết mình gặp gỡ tiên đề nghị chắp tay cảm tạ rồi về nhà. Nhờ bố chiếc rìu đó, tôi có cuộc sống ấm no và niềm hạnh phúc trọn đời.