Mãi đến sau này, lúc anh đạt được sự nghiệp, ngoài ra có thể mua hầu như thứ mà anh muốn, anh new hiểu ra rằng, anh không thể cài đặt lại một chiếc quay đầu buông tay.​


Ai cũng đều có một thời như vậy, một thời mà phiên bản thân không tồn tại gì trong tay ngoại trừ tình yêu thương sâu đậm cho khắc cốt ghi tâm, 1 thời mà cứ nghĩ chỉ việc tình yêu thương thôi là đủ để mình ráng tay ai đó đi trọn một cuộc đời, 1 thời mà fan ta điên cuồng yêu, cơ mà lại thiếu hiểu biết gì hết, không hiểu biết nhiều mình, không hiểu nhiều người, thiếu hiểu biết rằng cuộc sống không đơn giản và dễ dàng như một câu hứa "Mình đang mãi bên nhau!".

Bạn đang xem: Chúng ta của sau này cái gì cũng có chỉ là không có chúng ta

*

Anh sẽ yêu em nghỉ ngơi quãng thanh xuân tươi đẹp nhất, cũng chính là khoảng thời gian anh thấy phiên bản thân mình tự ti với kém cỏi nhất. Mong muốn mang hạnh phúc cho em, nhưng sự nghiệp chưa có, khả năng cũng chưa đủ vững vàng. Cái cảm xúc nhìn bạn mình yêu dấu phải vất vả, khổ cực vì mình, hết sức bất lực. Cái cảm xúc hứa rồi thất hứa, rồi nhìn góc nhìn người mình yêu thất vọng, hết sức khổ tâm. Cái xúc cảm vô tình thấy fan mình yêu thương thầm muốn được như những cô bé khác, yêu đầy đủ chàng trai xuất sắc ưu tú khác, thực sự khôn cùng ám ảnh.

*

Anh yêu em tới mức tưởng như rất có thể từ bỏ toàn bộ những gì cơ mà mình có, tuy nhiên lúc đó, anh làm cái gi có gì, quanh đó em? chắc rằng bởi quá nhiều những áp lực nặng nề dồn nén, đa số tủi thân âm ỉ chực trào nhưng mà anh đang đẩy em đi. Buông em chưa phải vì ko thương em nữa, mà do sợ một ngày em đã buông anh trước. Bởi vì sợ em sẽ không còn đợi được anh, do sợ em sẽ buộc phải khổ vì chưng anh, vày sợ em sẽ không hiểu biết nhiều được anh, đề nghị đành chúc em một đời hạnh phúc bên người khác. Lúc đó anh vẫn nghĩ, mất em không đáng sợ, nhằm em sinh sống một cuộc sống không đầy đủ no ấm, bình yên mới xứng đáng sợ. Rứa là nhằm em đi.

Nhưng mãi mang đến sau này, anh bắt đầu hiểu được rằng đồ vật em cần chưa phải một ngôi nhà, mà là 1 mái ấm. Mãi trong tương lai anh mới biết rằng chỉ cần anh tiến bước chuyến tàu đó là em đã nguyện ở mặt anh, một cách cũng ko rời. Mãi đến sau này, lúc anh có được sự nghiệp, dường như có thể mua phần lớn thứ mà lại anh muốn, anh new hiểu ra rằng, anh ko thể thiết lập lại một chiếc quay đầu buông tay.

*

“Nếu anh cho rằng em của thừa khứ ko nguyện thuộc anh trải qua phần lớn ngày mon khổ cực. Thì tại sao bây chừ anh lại nghĩ về em sẽ nguyện cùng anh mặt nhau trải nghiệm những ngày tháng tốt đẹp.“

Tình yêu là vậy đấy! Anh nghĩ về rằng rất có thể bù đắp cho phần nhiều tổn yêu thương mình tạo ra cho em, nhưng anh không bao giờ biết em tổn thương vị điều gì, bắt buộc những gì anh cố gắng để bù đắp đều sai cả. Anh có hối hận không? bao gồm nuối nuối tiếc không? nhưng rồi để gia công gì? Cuộc đời làm gì tồn tại "nếu như" cơ chứ...

Xem thêm: 1 Tuần Ăn Bao Nhiêu Trứng - Ăn Quá Nhiều Trứng Có Sao Không


"Hoá ra, điều khiếp sợ nhất trên đời này không hẳn là không yêu. Mà lại là đã từng yêu, thậm chí yêu rất nhiều nhưng đến sau cuối người ở bên mình lại là 1 trong những người khác."

*

Cuối cùng thì anh rất có thể có mọi thứ, chỉ không tồn tại được em.

Cuối cùng thì em cũng tìm bao nhiêu bạn đi chăng nữa, cũng chẳng thấy lại một người khiến em yêu những như vậy.

Chúng ta của sau này, cái gì cũng đều có, chỉ là không tồn tại chúng ta..

Và hóa ra, trong thời gian tháng ấy, thứ bọn chúng ta bỏ lỡ không buộc phải là tình yêu, nhưng mà là dũng khí... Dũng khí cùng nỗ lực tay nhau đi qua những nặng nề khăn, thử thách khi ấy.

#DuPhong